Chương 9: [Dịch] Gia Tộc Quật Khởi: Bắt Đầu Với Tin Tình Báo Mỗi Ngày

Biến dị Tiểu Thanh Xà, trăm năm sau Nguyên Anh đại tu sĩ

Phiên bản dịch 7499 chữ

"Ba cái Linh Sừ, hai cái Linh Liêm Đao cộng thêm ba mươi cân hạt giống Hồng Tủy Mễ, tổng cộng ba trăm hai mươi mốt viên linh thạch, không mặc cả."

Nữ tử nói giọng kiên quyết.

Phó Trường Sinh thấy giá này cũng tạm được.

Nhưng vẫn lắc đầu nói:

"Đạo hữu, ngươi xem cái Linh Sừ này của ngươi đã bắt đầu cùn rồi, muốn sử dụng, thế nào cũng phải mang đến phường luyện khí gia công một phen, một cái cũng tốn mấy viên linh thạch, năm cái cộng lại cũng mất mấy chục rồi. Ngươi xem, ta cũng thành tâm muốn mua, liệu có thể bớt phần lẻ, lấy tròn ba trăm linh thạch không?"

"Mấy thứ này đều là phụ thân ta để lại, nếu không phải ta thật sự không có thiên phú linh thực phu, ta tuyệt đối sẽ không bán. Hơn nữa số linh thạch này ta có việc dùng, một viên cũng không thể thiếu."

Nói xong.

Nữ tử lập tức ngồi xuống lại, mở 《Phù Đạo Toàn Giải》 ra, say sưa đọc.

Phó Trường Sinh đi vài bước, cũng không thấy đối phương mời chào, đành phải xấu hổ quay lại, mở miệng nói: "Đạo hữu, mấy thứ này của ngươi ta lấy hết. Nhưng, quyển 《Phù Đạo Toàn Giải》 trên tay ngươi có thể cho ta sao chép một bản không?"

Công pháp điển tịch trong nhà đều bị bọn Nam Man trộm sạch cả rồi.

Chẳng còn lại gì.

Trước kia vì tu vi quá thấp, hắn còn chưa kịp học tập tu chân bách nghệ.

Nữ tử chần chờ một chút, nói:

"Quyển 《Phù Đạo Toàn Giải》 này ta đã tốn năm mươi viên linh thạch mua về đấy."

Ý tứ trong lời.

Là muốn Phó Trường Sinh bù thêm cho nàng một ít.

Tuy nhiên.

Phó Trường Sinh như thể không nghe thấy gì.

Nữ tử đành nói:

"Thôi được."

Vừa nói.

Nàng lại lấy từ trong lòng ra một quyển khác.

Bìa sách còn mới tinh, bên trên ghi rõ bốn chữ 《Phù Đạo Toàn Giải》.

Phó Trường Sinh ngẩn ra, xem ra đối phương nhìn như đang đọc sách, thực chất là kẻ say đâu chỉ vì rượu. Sau khi hai người tiền trao cháo múc xong, Phó Trường Sinh dùng vải bọc kỹ Linh Sừ và Linh Liêm rồi bỏ vào trong túi gạo Hồng Tủy Mễ, một tay xách phía trước, nhanh chân đi về phía Linh Sủng Điếm.

Theo giờ giấc.

Giờ này chính là lúc Linh Sủng Điếm nhập hàng mới.

Trong Linh Sủng Điếm, khách khứa lác đác, chẳng có mấy người, dù sao cho dù là linh sủng nhất giai hạ phẩm rẻ nhất, giá bán cũng lên tới mấy trăm linh thạch.

Hắn vừa bước vào.

Lưu Thanh Vân đội khăn che mặt đã theo gót vào sau.

Xem ra chuyện quan trọng mà đối phương nói hẳn là mua linh sủng.

Trong nháy mắt.

Phó Trường Sinh chợt nghĩ đến một khả năng.

Tim hắn lập tức đập thình thịch.

Lúc này hắn không chần chừ, lướt nhanh qua từng con linh sủng bị nhốt trong lồng, chỉ cần không phải loại rắn thì đều bỏ qua ngay.

Đi gần đến cuối cửa hàng.

Hắn vẫn không thấy Tiểu Thanh Xà:

"Chẳng lẽ cửa hàng này còn chưa nhập Tiểu Thanh Xà về?"

Lại đi vào trong vài bước.

Một màu xanh lục chợt đập vào mắt.

Chỉ thấy một con Tiểu Thanh Xà dài ba thước, cuộn tròn thành một vòng đang bị nhốt trong chiếc lồng cuối cùng. Nhìn kỹ lại, thấy đuôi Tiểu Thanh Xà rõ ràng bị đứt mất nửa khúc, khí tức lúc này rất yếu ớt.

Chưởng quỹ cửa hàng thấy Phó Trường Sinh nhìn chăm chú, liếc nhìn trang phục trên người Phó Trường Sinh, mắt đảo một vòng, bèn nói:

"Khách quan, Tiểu Thanh Xà này cũng đáng thương lắm, cả nhà không biết bị yêu thú cao giai nào đó diệt sạch, chỉ còn lại nó rơi xuống vách núi giữ được nửa cái mạng, thật đáng thương làm sao."

Chưởng quỹ rõ ràng là muốn gợi lên sự đồng cảm của Phó Trường Sinh.

Phó Trường Sinh đang không biết tìm cớ gì để tránh bị nghi ngờ, nghe vậy vành mắt lập tức đỏ lên:

"Chưởng quỹ, Tiểu Thanh Xà này bao nhiêu linh thạch, ta muốn nó."

Trong lúc nói chuyện.

Khóe mắt hắn đã nhìn thấy Lưu Thanh Vân đi vào.

Quả nhiên.

Nếu hôm nay hắn không đến.

Chỉ sợ Tiểu Thanh Xà này đã bị Lưu Thanh Vân mua đi mất rồi.

Chưởng quỹ cân nhắc một phen, cảm thấy Phó gia vừa bị cướp sạch, nếu hét giá cao thì ngược lại sẽ đuổi khách đi, bèn lấy một con số trung bình nói:

"Khách quan, thấy ngươi và nó có duyên, ta liền thu giá gốc, lấy số chẵn ba trăm linh thạch."

"Được!"

Phó Trường Sinh lập tức lấy hộp ra, mở hộp, lấy đi một viên linh thạch trong đó, số còn lại đều đưa hết cho chưởng quỹ.

Chưởng quỹ thấy vậy.

Trong lòng không khỏi đắc ý, hiển nhiên mức giá này là số linh thạch nhiều nhất mà Phó Trường Sinh có thể bỏ ra rồi.

Sau khi tiền trao cháo múc.

Phó Trường Sinh lấy tấm vải đen đã chuẩn bị sẵn trực tiếp trùm lên lồng Tiểu Thanh Xà, xách lên rồi đi ngay. Lúc đi ngang qua Lưu Thanh Vân, nàng mơ hồ cảm thấy mình dường như đã bỏ lỡ điều gì đó.

"Phù!"

Ra khỏi Linh Sủng Điếm.

Trái tim treo lơ lửng của Phó Trường Sinh cuối cùng cũng thả lỏng.

Lúc này.

Trong khóe mắt.

Hắn lại liếc thấy thấp thoáng có mấy người đang theo dõi mình, một trong số đó nếu không nhìn lầm, chính là Lý Xương Thái của Lý gia.

Lý Xương Thái lần trước ám sát hắn thất bại ở Ngô Đồng Lâm trong Kỳ Liên Sơn, hiển nhiên là vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Hừ!"

Phó Trường Sinh cười lạnh một tiếng.

Hắn dám nghênh ngang mua đồ như vậy, tự nhiên là có Ẩn thân y làm chỗ dựa. Tu sĩ trong cả phường thị này hầu hết đều là Luyện Khí kỳ, chỉ cần hắn khoác Ẩn thân y lên người, đối phương căn bản không thể phát hiện ra hắn.

Vì vậy.

Hắn trực tiếp xoay người đi vào nhà xí.

Trong nhà xí khoác Ẩn thân y lên người, nhảy vọt lên, nhảy sang gian thứ hai, đợi người ta mở cửa ra, lập tức lóe mình ra ngoài, thần không biết quỷ không hay rời khỏi Nam Dương phường thị.

Hắn hữu kinh vô hiểm trở về tộc địa.

Đợi hắn đem Linh Sừ, Linh Liêm cùng Hồng Tủy Mễ giao cho đại ca Phó Trường Nhân, Phó Trường Nhân tức thì vô cùng kích động, lại có chút hổ thẹn, dù sao bọn họ một viên linh thạch cũng không góp ra được, mấy thứ này đều do một mình Phó Trường Sinh mua về, chỉ có thể vỗ ngực bảo đảm nói:

"Gia chủ, ngươi cứ yên tâm, ta nhất định toàn tâm toàn ý chăm sóc năm mươi mẫu linh điền này, bảo đảm năm sau bội thu."

"Vậy làm phiền đại ca rồi."

Phó Trường Sinh lại lấy quyển 《Phù Đạo Toàn Giải》 trong lòng ra, bảo ba huynh muội họ đều sao chép một bản, xem thử cả bốn người có thiên phú chế phù hay không.

Đợi hắn trở về động phủ của mình.

Trong đầu lại truyền đến âm thanh quen thuộc:

"Đinh"

"Ngươi vì gia tộc mua ba cái Linh Sừ, hai cái Linh Liêm Đao cùng ba mươi cân hạt giống Hồng Tủy Mễ, nhận được ba mươi lăm điểm cống hiến gia tộc."

Phó Trường Sinh trong lòng vui mừng.

Không ngờ.

Mua vật tư cho gia tộc cũng có phần thưởng.

Lúc này điểm cống hiến gia tộc đã từ tám điểm tăng lên bốn mươi ba điểm.

Ngay khi hắn muốn đổi tình báo hàng ngày, bảng điều khiển lại nhấp nháy:

"Đinh"

"Ngươi vì gia tộc cung cấp một quyển 《Phù Đạo Toàn Giải》, nhận được mười ba điểm cống hiến gia tộc."

Đồng thời.

Điểm cống hiến gia tộc tăng lên năm mươi sáu điểm.

Đã đạt tới năm mươi điểm, đủ một lần rút thưởng, bảng điều khiển hỏi có muốn rút thưởng không.

Phó Trường Sinh chần chờ một chút.

Hiện tại linh thạch trong tay hắn chỉ còn lại một viên.

Cống hiến có thể làm cho gia tộc thật sự có hạn, nếu hắn dùng hết năm mươi điểm cống hiến, sau này muốn tích lũy lại đến mức này, chỉ sợ không dễ.

Trầm ngâm một hồi.

Phó Trường Sinh ý niệm khẽ động:

"Đổi tình báo hàng ngày!"

Hắn định xem ba tin tình báo kế tiếp, nếu có tin nào hữu dụng, sẽ dùng năm mươi điểm còn lại để rút thưởng, sau đó dựa vào tình báo hữu dụng để tích lũy điểm cống hiến, như vậy sẽ không bỏ lỡ bên nào.

Bảng điều khiển loé ánh sáng vàng.

Sau đó từng hàng chữ hiện ra:

【1: Thập thúc của ngươi có một nữ nhi riêng tên Mặc Lan ở Vạn Hoa Lâu tại An Dương huyện thành, mười ngày sau sẽ bị Lý Xương Thái bắt đi, hai trăm năm sau, Mặc Lan trở thành Nguyên Anh đại tu sĩ của Đại Chu vương triều.】

【2:.】

Bạn đang đọc [Dịch] Gia Tộc Quật Khởi: Bắt Đầu Với Tin Tình Báo Mỗi Ngày của Ngã Ái Cật Cửu Thái Tiên Đản

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6d ago

  • Lượt đọc

    7

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!