Về phần cục diện thiên hạ, lẽ nào Dương Huyền không nhìn thấu? Chính vì nhìn quá rõ ràng, hắn lại càng không thể vượt qua được cái rào cản trong lòng.
Cơ nghiệp của Thục phủ, là do hắn mấy chục năm trời khổ cực gây dựng nên, nay chỉ một câu nói đã muốn hắn chắp tay dâng cho người khác, bảo sao hắn có thể cam tâm.
Quan trọng hơn cả, Ngụy Vương lại là con rể của hắn. Hắn đã giúp đỡ Ngụy Vương vào thời điểm nguy nan, nhưng bây giờ Ngụy Vương lại trở mặt vô tình, đến một chút tình nghĩa cũng không màng.
Hắn cảm thấy Trần Mặc chính là kẻ vong ơn bội nghĩa, không chịu để đối phương dễ dàng đắc thủ như vậy.