Dương Huyền lại một hơi cạn chén, ngẩng đầu nhìn Ngô Diễn Khánh, giọng điệu chất vấn: "Thục phủ này, từng chút một đều do ta khổ cực gây dựng nên, kết quả hiện tại hắn chỉ một câu nói nhẹ bẫng, liền muốn đoạt đi tất cả, nào có dễ dàng như vậy?
Huống chi, hắn chính là kẻ vong ân bội nghĩa. Ta đem nữ nhi gả cho hắn, xuất binh giúp hắn đối kháng Hoài Vương, Sùng Vương, sau đó cũng không đòi hỏi bất kỳ báo đáp nào, chỉ muốn giữ lại một mẫu ba sào đất cằn của mình, hắn cũng không đồng ý, còn muốn đuổi tận giết tuyệt. Kẻ như vậy, ta sao có thể để hắn dễ dàng toại nguyện?"
Càng nói, cơn giận trong lòng Dương Huyền càng bùng lên.