Bên ngoài Thính Phong Uyển, tiếng người huyên náo.
Nhắc đến Ninh Quốc Thao, Tần Dịch chẳng hề lo lắng. Hắn đã chuẩn bị sẵn năm bài thơ Trung Thu, với sự chuẩn bị này, dù có xích một con chó ở đó cũng chẳng thể nào thua được.
Bản thân Tần Dịch cũng chẳng mặn mà gì với việc dương danh, chi bằng nhân cơ hội này cùng Ninh Hoàn Ngôn tận hưởng không gian riêng tư.
Nghĩ vậy, hắn cười nói: “Hoàn Ngôn tỷ, từ lúc đến Xương Long, ta đã hứa đưa tỷ đi dạo, nhưng mãi vẫn chưa có dịp.”