Trần Phàm nhìn lão giả trước mặt với vẻ mặt hơi cổ quái, nhưng nghĩ ngợi một chút, hắn vẫn nhận lấy cây bút lông lão đưa, trải bộ đối liễn không chữ xuống đất. Trầm ngâm một lát, hắn mới cầm bút lên viết.
Vế trên: "Đêm dài dẫu sâu rồi cũng tận."
Vế dưới: "Khổ hàn qua hết ắt phùng xuân."
"Cầm lấy đi."