Chu Mặc thừa hiểu Vương Khuê đang nghĩ gì, hắn vỗ vai Vương Khuê an ủi: “Đừng nghĩ ngợi chuyện cũ nữa.”
“Trạm trưởng hào phóng với anh em mình quá, làm tôi có cảm giác ngày mai mà không liều mạng chiến đấu thì đúng là có lỗi với công ơn bồi dưỡng của ngài ấy.”
“Lục Sắc Võ Kỹ đấy.”
“Cái thứ này mà ở mấy gia tộc bình thường thì là bí kíp bất truyền tuyệt đối, chỉ có con dòng cháu giống mới có tư cách học. Ông không thấy ban nãy Trạm trưởng tiện tay ném toẹt vào người tôi à?”