Nước biển xanh thẳm.
Ánh mặt trời xuyên qua làn nước, theo từng gợn sóng mà dần mờ xuống, đáy biển đã chìm trong một màu u ám mịt mờ. Lý Hi Minh tìm kiếm một hồi dưới Trúc Khê đảo, trông thấy một khe vực sâu hoắm, bèn men theo bóng tối mà không ngừng đi xuống.
Hắn hết sức cẩn trọng, đi qua mấy ngày mới thấy được đáy. Dưới chân truyền tới cảm giác chạm đất, ấy là một lớp cát trắng mịn như ngọc. Lý Hi Minh âm thầm ngưng thần, giơ tay khẽ quét.
Trước mắt lập tức hiện ra một đài đá, phía trên có một vết tích hình tròn, toàn thân ánh lên sắc vàng nhạt.