Minh Tuệ như có điều suy ngẫm, khẽ gật đầu:
“Vậy còn Tịnh Trản…”
Đã nhắc đến sự suy tàn của Phẫn Nộ Đạo, dĩ nhiên không thể không nhắc đến Tịnh Trản. Liễu Không gật đầu, thở dài:
“Tịnh Trản cũng là một kẻ có đại duyên. Nghe nói kiếp trước hắn cũng là tu sĩ Thanh Huyền, là đệ tử của một vị pháp tướng, tên gọi Động Chử. Vị pháp tướng ấy đã đích thân luyện cho hắn suốt năm trăm năm một Sát Thai, có thể tự mình thai nghén ra nhất thổ. Lại còn nghe nói, nếu vị pháp tướng kia không đột ngột mất tích, thì Tần Linh kim địa vốn cũng phải là nơi hắn chứng đạo.”