‘Ông trời ơi!’
Mười chữ ấy nện xuống, nện đến mức Liễu Không khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa. Hắn lăn lê bò toài ôm chặt lấy chiếc cà sa, đôi tay run rẩy cuống quýt buộc hai đầu lại, rồi sải bước thật dài, vội vã đi thẳng về phía trước!
Bước đầu tiên hắn đặt xuống là chân trái. Chỉ trong thoáng chốc, bàn chân ấy đã phồng lớn như được bơm căng, làn da trắng nhợt hóa thành màu đỏ máu, trên đó xích diễm bốc lên hừng hực, xen lẫn từng luồng ma khí đen kịt.
Hắn lại bắt đầu cuồng lao trên mặt đất. Mỗi lần nhấc chân lên, cơ thể hắn càng thêm nóng rực; mỗi lần hạ chân xuống, tầm nhìn của hắn lại được kéo cao hơn, dần dần tiến sâu vào biển mây vô biên vô tận.