Hai chữ kia vừa mới mấp máy nơi đầu môi, trong đồng tử của gã hòa thượng này đã phản chiếu một luồng bạch quang mãnh liệt. Hắn buộc phải giơ tay lên trước, dùng lưu ly kiếm đỡ lấy kim kích!
"Oanh!"
Thiên quang mãnh liệt chiếu rọi khắp nơi, dập dềnh lan tỏa phía trên cao, chỉ trong nháy mắt đã san bằng gần như toàn bộ lưu ly hải, khiến cho vùng trời đất này hiện ra một cảnh sắc tráng lệ: trên là thiên quang, dưới là lưu ly!
Thần sắc Tước Lý Ngư vô cùng ngưng trọng, hai tay nắm chặt lấy chuôi kiếm. Xuyên qua lớp huyền quang biến ảo khôn lường, hắn nhìn chằm chằm vào đôi kim mâu kia, hoa khí cuồn cuộn không ngừng tuôn ra từ kẽ răng.Thế nhưng sức mạnh khủng khiếp kia vẫn không ngừng tăng lên, da mặt vị hòa thượng kia bắt đầu co giật, từng sợi lông vũ nhỏ bé rực rỡ sắc màu đâm ra từ lỗ chân lông, nhanh chóng bao phủ trọn khuôn mặt hắn. Tước Lý Ngư hít vào thở ra nặng nề, nhịp thở càng lúc càng dồn dập.