Không lâu sau, chỉ thấy chân trời hướng đông nam trở nên mông lung mờ ảo, ánh sáng lúc xanh lúc trắng. Một nam tử mặc giáp trụ lao vút tới, theo sát phía sau là một thiếu niên mang vẻ mặt tà dị. Thiếu niên nọ lộ vẻ khinh khỉnh, hời hợt giơ tay lên, chỉ bằng một cái tát đã san phẳng vô số miếu thờ trên núi.
Trống không, chẳng còn lấy một bóng người.
Tư Đồ Hoắc vô cùng thất vọng, nói:
"Lũ hòa thượng này chạy sạch rồi!"