Phùng Nguyệt ngơ ngác nhìn thi thể bốn phía, hai mắt vô thần, tâm như tro tàn, có nghĩ thế nào nàng cũng không thể tưởng tượng được, bản thân chỉ truyền đi một tin tức, lại diễn biến thành kết quả như vậy.
Hoa Từ đứng cách nàng không xa, ôn nhuận như ngọc.
Tuy tu vi chênh lệch một tầng, nhưng Hoa Từ lại không sợ Phùng Nguyệt sẽ làm gì với mình, y tu tội gì phải khó xử y tu chứ? Hơn nữa dù Phùng Nguyệt thực sự muốn động thủ, nàng cũng có thể khiến cho đối phương chứng kiến một chút, cái gì gọi là trồng nấm chuyên nghiệp.