Khổng Ngưu đứng cách đó không xa, cúi đầu nhìn nắm tóc đứt trong tay, sau đó xoay người, lại đi về phía Phùng Nguyệt.
Lục Diệp giơ tay lên, dáng người cao lớn của Khổng Ngưu đứng thẳng ngay sau lưng Phùng Nguyệt, một mảnh bóng râm bao trùm lấy nàng.
Lục Diệp cúi đầu nhìn xuống nữ tử chật vật trước mặt: "Nói cách khác, ta không thể lấy được quá nhiều linh thạch từ Phùng thị?"
"Tuyệt đối không thể!"