Nguyên Hề ban đầu không dám mượn lực quá mạnh, bởi nàng sợ Lục Diệp không chống đỡ nổi, trong lúc mượn lực cũng âm thầm chú ý đến trạng thái của Lục Diệp, chỉ đợi có chút không ổn liền dừng lại.
Thế nhưng dưới cái nhìn chăm chú của nàng, Lục Diệp lại chẳng có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào, ánh mắt hắn vẫn sáng như gương, thần sắc cũng vô cùng ung dung, thản nhiên.
Nguyên Hề thấy thế, bất giác gia tăng sức mượn lực.
Chỉ sau vài hơi thở, nàng đã khoác lại lớp bạch giáp kia.