Thanh Thảng xách đao sải bước, khí thế hừng hực, tiến về phía lối vào.
Huyết Nghịch theo sát phía sau.
Bỗng nhiên, tim hắn nảy lên, quát khẽ: “Chờ đã!”
“Chuyện gì vậy?” Thanh Thảng ngoảnh lại, lại thấy ánh mắt Huyết Nghịch đang nhìn chằm chằm vào lối vào tối om, thần sắc ngưng trọng đến cực điểm.