Phượng Chủ chú ý đến Lục Diệp không kém gì Long Tôn, nên cũng nhận ra điều bất thường ở đây.
Nàng và Long Tôn lập tức đến ngay, để tránh gây chú ý còn đặc biệt cách ly cả không gian này.
Lục Diệp vẫn đứng tại chỗ với đôi mắt vô thần, nhưng nếu nhìn kỹ, lại có thể thấy trong đôi mắt hắn có những luồng sáng kỳ dị chớp động không ngừng.
“Bẩm Long Tôn, vừa rồi sau khi trường hà thời gian xuất hiện, tỷ phu liền trở nên như vậy.” Chúc Nhân có vẻ hơi sốt ruột.