cũng tựa như hiện tại, Chử Dương cho dù có chạy tới Côn Luân Sơn, nhiều nhất cũng chỉ có thể đến Vân Kính Thành, ngay cả Vân Phong không lên được, chứ đừng nói chi là Ngọc Kinh sơn, thậm chí ngay cả Vân Kính Thành hắn cũng chỉ là mượn cớ đưa lễ mừng mà tạm thời dừng chân, sau đó cho dù thường trú cũng phải đến Sa Châu thành.
"Vạn sự khởi đầu nan, ắt sẽ có cơ hội." Chử Dương thở dài. Lương Càn lần này phải phái tâm phúc đến đây thường trú liên lạc, lại trùng hợp với ý hắn. Chử Dương quả thật là nhân tuyển thích hợp nhất, căn bản không cần chính hắn mở miệng, ngay cả ám chỉ không cần, Lương Càn đã chủ động đề xuất.