"Ha ha..." Cảnh sát giao thông vừa đi, Mộ Dung Vũ Yến liền che miệng cười, cười rất vui vẻ, như thể nghe được chuyện cười rất buồn cười, cười đến mức đôi gò bồng đảo trước ngực không ngừng nhấp nhô.
Lưu Tiểu Viễn nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo của Mộ Dung Vũ Yến, theo tiếng cười của Mộ Dung Vũ Yến, chúng nhấp nhô lên xuống, tác động đến thị giác tuyệt đối không phải bình thường.
Mộ Dung Vũ Yến cười một lúc, đột nhiên phát hiện ánh mắt của Lưu Tiểu Viễn nhìn vào ngực mình, lập tức dùng hai tay che lại, hỏi: "Nhìn cái gì? Cẩn thận tôi móc mắt anh ra đấy!"