Sau khi vào trong núi, Lưu Tiểu Viễn cuối cùng cũng biết được đường đi ở trong rừng khó khăn đến nhường nào, có thể nói là mỗi một bước đi đều vô cùng gian nan.
Trước đây, nhà nhà người người trong thôn đều dùng củi, thế nên trong rừng căn bản không có cây bụi, gai góc. Bây giờ điều kiện sống của mọi người đã được nâng cao, người chặt củi ít đi, những bụi cây cao đến hơn đầu người, gai nhọn sắc bén, hoàn toàn trở thành chướng ngại vật trên đường tiến lên.
Mắt phải luôn nhìn về phía trước, chỉ cần hơi bất cẩn, sẽ bị gai góc cứa rách da thịt.