“Trương đại nhân?”
Trương Bãi Thất yếu ớt tựa vào một thân cây, mượn ánh trăng dò xét Trần Tích, cười khẩy nói: “Ta chẳng phải Trương đại nhân gì, ta chỉ là một dạ bất thu của Sùng Lễ Quan này mà thôi.”
Trần Tích khẽ cười: “Vậy ta theo A Sênh gọi một tiếng Bãi tử thúc.”
Giữa rừng núi, hai bên cách nhau hơn mười bước, là một khoảng cách an toàn tuyệt đối.