Bào ca gật đầu, gập ngón tay thứ hai: “Thứ hai là quần áo mùa đông. Trời sắp sang thu rồi, càng đi về phía Bắc càng lạnh. Hành quan thì khỏi cần lo, nhưng ta, Nhị Đao, tiểu hòa thượng và Quận chúa, mỗi người chắc chắn phải có một bộ áo bông, quần bông dày, bên ngoài khoác thêm lớp chắn gió. Áo da thì đắt quá, không mua nổi đồ mới, cứ ra tiệm đồ cũ lùng vài cái, mặc vẫn ấm chán.”
Tiểu Mãn vội vàng lấy ra cuốn sổ nhỏ, rồi chạy vào bếp lấy một mẩu than để ghi chép.
Bào ca gập ngón tay thứ ba: “Tiếp theo là đồ ăn: bột mạch rang, thịt khô, củ cải muối. Bột phải dùng lúa mạch rang cho no lâu, chỉ cần chế nước sôi là ăn được ngay. Thịt khô thì mua thịt bò, thịt lợn không để được lâu. Dưa muối thì nhờ mấy bà cụ muối cho loại mặn chát ấy, để cả năm cũng không hỏng.”
Tiểu Mãn gật đầu tán thành: “Phải mang nhiều muối, xuất quan rồi muối đắt như vàng đấy.”