Trời đã sẫm tối.
Xích sắt lê trên nền đất, phát ra những tiếng va chạm lạnh lẽo, khô cứng.
Trần Tích ngẩng đầu nhìn lên. Chính đường của Đô Sát Viện là một tòa nhà ba gian, phía trên cửa treo một tấm biển nền đen chữ vàng, đề bốn chữ “Minh Kính Cao Huyền” bằng sơn vàng.
Trong chính đường, mấy chục ngọn nến đang cháy sáng, cắm trên chân nến bằng đồng, soi khắp đại đường sáng trưng như ban ngày.