Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, một cuộc rượu kéo dài từ giờ Ngọ đến giờ Mùi, ai nấy đều say mèm, mãi đến khi tấm rèm bông dày cộm bị người ta vén lên.
Gió tuyết ngoài cửa lập tức ùa vào, có kẻ men say mơ màng nheo mắt nhìn sang, chỉ thấy ánh sáng từ ngoài đại môn hắt vào, soi cho mấy bóng người đứng trước cửa chỉ còn lại những đường viền đen sẫm, không tài nào thấy rõ thần sắc.
Đầu đội đấu lạp, mình khoác áo tơi, là Giải Phiền vệ.
Trường Tú cầm một phong thánh chỉ màu vàng sậm trong tay, cười híp mắt nói: “Chư vị uống đã đủ chưa? Nếu đã uống xong, tại hạ xin tuyên đọc thánh chỉ… Vũ Lâm quân tiếp chỉ!”