"Công Tôn Tức chết thì cũng chết rồi, nhưng có một điều hắn nói rất đúng — nếu quả thật có đại khủng bố tồn tại, ngươi nói xem chúng ta nên ứng phó thế nào?" Lâu Quân Lan nhìn thẳng vào hắn.
"Phạm mỗ có tự biết mình." Phạm Vô Thuật cười khẽ: "Đó không phải là chuyện ta nên bận tâm."
Lâu Quân Lan chậm rãi nói: "Sự hưng suy của Phạm gia, đối với cá nhân ngươi là sóng to gió lớn, đặt ở Lý Quốc cũng coi như ba đào tráng lệ. Nhưng đặt ở Nam Vực thì chỉ là chút gợn sóng, phóng tầm mắt ra khắp thiên hạ, lại có đáng nhắc tới đâu?"
"Kỳ thực Lý Quốc cũng vậy. Thứ ngươi đang liều mạng bảo vệ, trăm năm sau còn ai nhắc đến sao? Ngàn năm sau thì thế nào?"