"Không thể!" Phạm Vô Thuật chợt đứng bật dậy lần nữa: "Đành rằng Hùng Nghĩa Trinh kết nghĩa với thiên hạ, lời đã nói tất giữ trọn. Nhưng hắn đã chết rồi! Xin đừng quên, những thế gia mà hắn đích thân hứa hẹn đã bị chính con cháu hắn xẻo thịt lóc xương ra sao. Hùng Tắc, Hùng Tư Độ ngày nay đâu còn là Hùng Nghĩa Trinh nữa!"
"Binh lược Ứng Giang Hồng cao thâm đến vậy, há thần che mắt nổi hắn? E rằng chỉ cần biến trận sai phong một chút, hắn liền nhìn thấu nông sâu của thần! Thần không dám chắc thành bại của Hùng Tắc, bệ hạ liệu có thể đoán định. Nhưng hùng binh trung ương đang sừng sững trước mặt, bệ hạ khinh suất dời thân, Nguyên Ương ắt diệt vong!"
"Thử hỏi lý tưởng Nguyên Ương với cái nghĩa không thể truy cầu của tiên quân họ Hùng, thiên hạ thương sinh với một cố nhân đã khuất, bên nào nhẹ bên nào nặng? Người đã chẳng còn là kẻ cô thân rời bỏ trung ương, mà là Đại Lý thiên tử gánh trên vai vĩ nghiệp Nguyên Ương. Thiên hạ đè nặng đôi vai ấy, bệ hạ không thể không cân nhắc!"