Tô Thanh Mạch nhìn mũi kiếm trước mi tâm, một loại cảm giác hoảng hốt như cách cả một đời nổi lên trong lòng, cứ như vậy mà chết sao? Cùng là Thập Nhị giai sơ kỳ, kết quả ngay cả hai kiếm của Trần Phỉ cũng đỡ không nổi, rõ ràng Chúc Đãi Vân và Tể Khúc Dục ở ngay gần đây, lát nữa là có thể vây giết Trần Phỉ, thế mà lúc này lại sắp chết ở đây sao?
Hai mắt Tô Thanh Mạch dời khỏi mũi kiếm, nhìn về phía xa, tay phải đưa ra, miệng hơi run rẩy, muốn hướng Chúc Đãi Vân bọn hắn cầu cứu.
Chỉ thiếu một chút nữa, Chúc Đãi Vân bọn hắn sắp tới rồi!