“Ha ha ha…”
Ánh mắt vốn tràn đầy hy vọng của Tô Thanh Mạch trong nháy mắt trở nên ảm đạm, trên mặt càng lộ ra nụ cười trào phúng, cũng không biết là đang trào phúng Chúc Đãi Vân bọn chúng, hay là trào phúng chính mình.
Trần Phỉ nhìn hai vị Nguyên Ma ở ngoài xa mấy chục vạn dặm, trong tay Càn Nguyên Kiếm xoay chuyển, thân thể Tô Thanh Mạch nháy mắt nổ tung thành huyết vụ.