Tôi bất chợt quay đầu, nhìn thấy Trần Đông Phương vừa vỗ tay vừa đi tới, đây lại là có ý gì nữa đây? Ban nãy tôi và Bàn Tử nói chuyện rõ ràng là ông ta đã nghe thấy, ý nghĩa của cái vỗ tay này là vì Bàn Tử đã suy đoán đúng rồi sao? Tôi không hề vì chuyện này mà thích thú, ngược lại ngay lập tức liền trở nên căng thẳng, sợ rằng nếu trong những gì mà Bàn Tử suy đoán ra có điểm nào đúng thật thì Trần Đông Phương sẽ l·à·m ra chuyện gì, tôi từng nhìn thấy thân thủ của ông ta rồi, Bàn Tử tuyệt đối không phải là đối thủ.
Tôi đứng lên, nhẹ nhích nhích chân sang phải, như vậy thì cả người tôi đều chắn trước mặt Bàn Tử, tôi cười rồi nói với Trần Đông Phương: “Chú Đông Phương, chú ra đây à?”