Tôi nhún nhún vai, nói: “Cháu nói không thì chú có tin không? Mới đầu cháu cho rằng cái chết của cha cháu là một kiểu hiến tế gì đó, là do một người nào đó ở trong thôn làm, nhưng bây giờ càng biết nhiều thì cháu càng thấy phức tạp. Nhưng càng phức tạp thì cháu càng muốn biết sự thật.”
“Đợi cứu được đại tiểu thư ra, ta sẽ nói với cháu về chuyện này, Diệp Tử, bất kể cháu có coi ta ra sao, ta thừa nhận tổ tiên của Trần gia đã bày bố một vài thứ ở Phục Địa Câu, có thể cháu cũng đã biết rồi, đúng vậy, theo lẽ thường mà nói, hậu chiêu của tổ tiên thường là phúc ấm của con cháu, nhưng ta không muốn g·i·ẫ·m lên vết xe đổ này, đây là lời nói thật lòng của ta, nếu như có thể, sau khi cứu được đại tiểu thư, cả đời này của ta sẽ không bước chân vào Phục Địa Câu nữa, cũng sẽ rút lui khỏi chuyện này.” Trần Đông Phương nói.