Có lẽ do kiêng dè, hoặc vì một lý do nào khác mà cho đến tận lúc nãy, khi bốn người bọn họ trao đổi, chưa ai từng dám bước chân vào Phật đường này.
Nhưng giờ thấy Vương Ngạn đi vào mà vẫn bình an vô sự, nét mặt của những người còn lại đều thoáng đổi khác.
Trước giờ, suy đoán của họ về "cánh cửa" vẫn rất mơ hồ. Nhưng hiện tại xem ra, nếu quy tắc này có thật, nó hẳn phải gắn liền với một điều kiện bí ẩn nào đó, chứ không đơn thuần là cứ người chơi nào lại gần "cửa" thì sẽ chết.
Điều kiện này có thể liên quan đến địa điểm, hoặc phải chờ trời tối mới kích hoạt, nhưng chắc chắn không đơn giản như họ tưởng tượng lúc đầu.
Vương Ngạn bước tới hai bước, đang ngắm nghía pho tượng Phật trước mặt thì nghe thấy tiếng chân phía sau.
Hắn quay đầu lại, thấy Tiêu Vọng Thư cũng đã đi vào. Còn Vương Kim Minh và Ôn Tiểu Chân vẫn đứng ngoài cửa, im lặng nhìn họ, miệng lầm bầm gì đó.
"Họ nói cái gì thế?" Vương Ngạn kiếm chuyện làm quà, "Hay là đổi ý, định vào cùng à?"
"Anh nghĩ nhiều rồi." Tiêu Vọng Thư thở dài, lắc đầu ngán ngẩm, "Họ đang bảo là... vấn đề của việc chơi tổ đội nằm ở chỗ không bao giờ có sự hợp tác thực sự. Lúc nào cũng có kẻ tự cho mình là khôn, làm nội bộ bất đồng, và kết cục của mấy kẻ đó thường thê thảm lắm."
"Thế mà cô cũng nghe được á?"
Vương Ngạn hơi ngạc nhiên. Hai bên đứng cách nhau một đoạn, thế mà cô ấy vẫn thuật lại vanh vách như vậy.
Tiêu Vọng Thư chỉ lạnh nhạt liếc hắn, bình thản đùa một câu: "Biết trước bị nghi ngờ thì tôi đã chẳng thèm tiếp lời."
Nói đoạn, cô bước lên, từ từ vén tấm rèm vải vàng. Động tác rất chậm, cho đến khi cả hai cùng nhìn thấy cánh cửa ẩn sau đó.
Cửa đang đóng. Hai người bước vào không gian sau tấm rèm, gần như ngay tức khắc, một luồng hơi lạnh thấu xương, buốt giá hơn hẳn bên ngoài ập thẳng vào mặt.
Vương Ngạn cảnh giác nhìn quanh. Nơi này trống huơ trống hoác, chẳng có gì đáng chú ý. Trừ pho tượng Phật bằng đất sét kia ra thì chẳng tìm đâu ra chỗ giấu xác.
Tiêu Vọng Thư nhìn chằm chằm cánh cửa, đẩy thử rồi sững người.
"Cửa khóa rồi." Cô cau mày, "Nói cách khác, lão hòa thượng kia vào trong xong đã cố tình khóa trái cửa." Cô quay lại nhìn hắn, "Không chừng mấy điều anh vừa nói lại đúng đấy."
"Chứ còn gì nữa." Vương Ngạn thuận miệng đáp, "Cái chùa này chỉ có mỗi lão hòa thượng, cộng thêm cái xác mà chúng ta đã biết. Nếu lão không phải hung thủ... chẳng lẽ là chúng ta?"
"Cũng không phải không có khả năng đâu." Tiêu Vọng Thư nhìn hắn, "Tôi từng gặp trường hợp người chơi phải đóng vai hung thủ rồi."
Có vụ đó thật á? Vương Ngạn ngẫm nghĩ, mà dù họ có là hung thủ thật thì tình hình cũng chẳng thay đổi gì.
Hắn tỉnh bơ tiếp lời: "Nhưng áp vào đây thì hơi vô lý. Nếu chúng ta là hung thủ thì phản ứng của lão hòa thượng kia quá kỳ lạ. Mà kể cả có đúng là thế... thì lão ta chắc chắn cũng phải biết cái gì đó."Vừa dứt lời, Vương Ngạn quay người vén tấm rèm vải lên, hé ra một khe hở.
Bên ngoài, nhóm Vương Kim Minh đã đi về phía cổng vòm bên hông, trông như lối dẫn sang một cái sân sau hoang vắng nào đó.
"Chắc anh cũng thừa biết, họ đồng ý tách nhóm là để đẩy anh đi dò đường chứ?"
Giọng Tiêu Vọng Thư vang lên từ phía sau.
Cô như đang muốn nhắc nhở, lại giống như đang thăm dò suy nghĩ của hắn.
"Chẳng quan trọng, vì tôi vốn dĩ đâu có định vào cái sân sau đó."
Nói rồi, Vương Ngạn buông rèm, bước thẳng ra ngoài.
"Ý anh là sao?"
Hành động kỳ lạ này khiến Tiêu Vọng Thư sửng sốt, cô vội vàng đuổi theo: "Anh không định vào sân sau à?"
Bước ra ngoài, bóng dáng nhóm Vương Kim Minh đã khuất dạng. Khoảnh khắc này, Tiêu Vọng Thư chợt hiểu ra dự tính của Vương Ngạn.
Hắn muốn Vương Kim Minh và Ôn Tiểu Chân dò đường thay cho họ.
Nghĩ vậy, cô khẽ nhíu mày.
Cách làm này không sai, nhưng chẳng mang lại nhiều ý nghĩa. Một khi hai người kia gặp nguy hiểm, thì đối với tập thể người chơi, chuyện này chỉ có hại chứ không có lợi.
"Giống như cô đã nói lúc trước, tôi cũng thấy cái sân sau đó quá rủi ro."
Vương Ngạn thẳng thắn thừa nhận. Nhưng nói đến đây, hắn không muốn bàn sâu thêm nữa mà bất ngờ quay sang nhìn cô: "Thật ra, tôi còn một chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì?"
"Cô còn nhớ không... lúc chúng ta mới vào thế giới này, tên Trần Yến kia đã nói những gì?"
"...Sao cơ?"
Việc đột ngột nhắc đến cái tên này khiến Tiêu Vọng Thư hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cô cũng nhanh chóng hiểu ra: "Anh nghi ngờ hắn có vấn đề à?"
Vương Ngạn gật đầu, vẻ mặt trở nên kỳ lạ: "Tôi đang thắc mắc... nếu hắn chính là Ma quỷ, tại sao hắn lại hiểu rõ về người chơi đến thế? Liệu Ma quỷ có thể đọc được ký ức của chúng ta, hay là... bản thân nó vốn dĩ đã biết?"
Là một tân binh, hắn không thể tự dưng biết được đáp án, nên chỉ còn cách đặt câu hỏi. Lúc này, so với cái mạng nhỏ của mình, Vương Ngạn cũng chẳng còn bận tâm liệu có bị lộ thân phận tân binh hay không nữa.
Ánh mắt Tiêu Vọng Thư thoáng vẻ trầm tư, dường như không hề nghi ngờ gì: "Thật ra tôi cũng thấy lạ. Ít nhất thì... tôi chưa từng gặp hay nghe nói về chuyện tương tự bao giờ..."
Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Lệ quỷ là thứ sinh ra từ thế giới này, thường là những kẻ chết trong oán niệm cực lớn. Nhưng biểu hiện của Trần Yến lại rất kỳ lạ... Ngay từ đầu, hắn thậm chí còn chủ động nhắc đến 'thang máy' và 'Thế giới ác mộng'."
"Vậy nghĩa là... Ma quỷ có thể đọc được ký ức của chúng ta?" Lòng Vương Ngạn chùng xuống. Nếu thật sự là vậy, hắn chẳng biết làm sao họ mới có thể sống sót nổi.
"Tôi cũng không chắc."
Tiêu Vọng Thư ngập ngừng: "Nhưng nói thật... điểm quái dị nhất nằm ở chỗ này. Nếu nó thực sự đọc được ký ức, thậm chí là suy nghĩ của chúng ta, vậy thì những sơ hở nó để lộ trước đó có ý nghĩa gì?"
Nói đến đây, sắc mặt cô còn khó coi hơn cả Vương Ngạn: "Nhưng mâu thuẫn là ở chỗ, ban đầu Trần Yến quả thực rất hiểu về người chơi, hoàn toàn không lộ chút sơ hở nào, thậm chí còn cứu Đô Chiêu Dã. Hai chuyện này đặt cạnh nhau, cảm giác cứ như thể... con quỷ đó đang vờn chúng ta vậy."Bầu không khí bỗng chốc trở nên quái dị.
Đúng lúc này, Vương Ngạn chợt lên tiếng: “Nhưng, nếu như… ngay từ đầu Trần Yến vốn dĩ vẫn còn sống thì sao?”