Cổ họng của nam tử khàn đặc đến cực điểm, như thể da thịt đang cọ xát trên nền cát.
Mi mắt hắn cụp xuống, trong mắt vô hồn, tựa như một người sống dở chết dở, vệt sáng rạng đông kia không thể chiếu rọi lên người hắn, chỉ có thể chìm trong vòm trời u ám, giữa cơn mưa như trút nước.
"Ngươi từ đâu đến.”
Trần Tầm nhìn hắn thật sâu, giọng nói không hề có chút cảm xúc nào.