Chương 53: [Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn

Mai Vận ta… gặp đại vận rồi!

Phiên bản dịch 6533 chữ

"Thất đệ?"

Trong lòng mọi người giật thót.

Đó... chẳng phải là Thất hoàng tử sao? Trong chốc lát, không ít người hối hận khôn nguôi. Nếu sớm biết thân phận của ngài, tranh thủ qua đó kết giao một chút thì tốt biết mấy.

Tuy nhiên.

Những kẻ đến từ vương đô, biết rõ nội tình đều thầm lắc đầu. Tưởng rằng giữa các vị hoàng tử là huynh hữu đệ cung sao? Vậy thì sai lầm to rồi!

"Đại ca."

Khương Phong ôm quyền thi lễ.

"Đệ vừa trở về, còn chưa kịp đến bái kiến huynh..."

"Không sao."

Khương Hoành phất tay.

"Ta nghe nói chứng hàn độc của Thất đệ đã khỏi? Lại còn chính thức bước vào con đường tu hành?"

"Là nhờ phúc của Tiết lão."

Khương Phong dĩ nhiên sẽ không nói ra sự thật.

"Tốt lắm."

Khương Hoành gật đầu.

"Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ trọng tạ lão nhân gia một phen!"

"Ông ấy... đã rời khỏi Đại Tề rồi."

"Thì ra là vậy."

Khương Hoành cũng chẳng để tâm.

"Nhưng nếu Thất đệ đã có tu vi, đến Võ Viện là đúng rồi! Phải biết rằng trên con đường tu hành, tối kỵ là đi sai đường. Đệ vừa mới nhập môn, đương nhiên cần một danh sư chỉ điểm."

Cố Hàn nghe vậy liền nhíu chặt mày.

Tên Khương Hoành này lời nói ẩn ý, tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì!

Quả nhiên.

"Chi bằng..."

Nụ cười trên mặt Khương Hoành càng thêm đậm.

"Để người làm đại ca như ta giúp đệ chọn một vị giáo tập, thế nào?"

"Đại ca."

Khương Phong sững sờ.

"Chuyện này..."

"Theo ta thấy..."

Khương Hoành chẳng thèm để ý đến ngài, ánh mắt đảo quanh một vòng, trực tiếp dừng lại trên người Mai Vận.

"Mai giáo tập rất được!"

Cái gì!

Mọi người đại kinh thất sắc.

Mai... Mai giáo tập? Cái tên sao chổi đó ư? Đại hoàng tử chẳng lẽ đang nói đùa sao!

"Chuyện này..."

Lúc này.

Kẻ duy nhất vui mừng, chỉ có Mai Vận mà thôi.

"Chuyện này làm sao mà được..."

Lão cười đến mức suýt không kiềm chế nổi.

"Thất điện hạ thân thể ngàn vàng, haizz, Mai mỗ ta tài hèn đức mọn, cũng không có tự tin có thể dạy dỗ ngài cho tốt..."

Mọi người thầm khinh bỉ.

Trong lòng không có chút tự biết mình sao! Đây là chuyện dạy tốt hay không à? Đây là vấn đề có còn toàn mạng sống sót hay không đó!

"Chậc..."

Phía xa.

Lão tạp dịch chống cán chổi, nghe vậy liền lắc đầu quầy quậy.

"Huynh đệ tương tàn... một lũ khốn nạn!"

"Đại ca."

Sắc mặt Khương Phong tức thì đỏ bừng.

"Tại sao..."

Ngài hiểu rõ.

Với uy vọng của Khương Hoành, một khi hắn đã chỉ định Mai Vận, thì chín vị giáo tập còn lại dù trong lòng nghĩ thế nào, ngoài mặt chắc chắn vẫn sẽ nể tình hắn.

Nói cách khác.

Khương Phong... đã không còn quyền lựa chọn nữa rồi!

"Thất đệ."

Nụ cười trên mặt Khương Hoành dần tắt hẳn.

"Ta nghe nói, lần này đệ ra ngoài kết giao với vài hạng bằng hữu không ra gì. Với thân phận của đệ, sao có thể làm ra chuyện tổn hại uy nghiêm vương thất như vậy? Như thế là không tốt, rất không tốt!"

Mọi người nghe mà ngơ ngác không hiểu.

Nhưng Cố Hàn lại hiểu rõ.

Hóa ra mục tiêu thực sự của Khương Hoành, chính là mình!

"Đại ca!"Khương Phong đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong đó, vội vàng nói: “Cố huynh đệ hắn không phải…”

“Thất đệ!”

Khương Hoành gằn giọng, trực tiếp ngắt lời.

“Nếu đệ biết sai mà sửa, đại ca có thể cho đệ một cơ hội. Trừ Mai giáo tập ra, chín vị giáo tập còn lại, thậm chí là ba vị phó viện trưởng, đệ đều có thể tùy ý lựa chọn!”

Cái gì!

Đám đông kinh hãi biến sắc.

Nhưng nhiều hơn cả là sự thèm khát! Phó viện trưởng... trước nay chưa từng có tiền lệ trực tiếp thu nhận học trò, nếu được họ đích thân chỉ điểm, đó quả là vinh dự tột cùng!

Nghe vậy, hai vị cung phụng Ngô, Phùng khẽ nhíu mày, kín đáo đến mức khó mà nhận ra.

Còn Chu thống lĩnh thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chẳng biết đang toan tính điều gì.

Hửm?

Mai Vận ngẩn ra, mặt lại méo xệch như đưa đám.

Khoan đã.

Rõ ràng đã nói thất hoàng tử để ta dạy, sao lại lật lọng thế này?

“Khương huynh.”

Cố Hàn trầm mặc một thoáng.

Hắn thừa hiểu, đối với Khương Phong, đây không chỉ đơn thuần là chuyện chọn giáo tập. Nếu đắc tội Khương Hoành, tháng ngày sau này của ngài chắc chắn sẽ chẳng dễ chịu gì.

Huống hồ.

Ba vị phó viện trưởng... Đối với một người vừa bước chân vào con đường tu hành như Khương Phong, sức cám dỗ thực sự quá lớn!

“Huynh thực ra không cần…”

“Mai giáo tập!”

Nào ngờ.

Khương Phong chẳng hề do dự, hít sâu một hơi rồi quay sang hành lễ với Mai Vận.

“Sau này, phải làm phiền ngài nhọc lòng rồi!”

“Hả?”

Mai Vận mừng rỡ ra mặt.

Chuyện này đúng là một phen thăng trầm a! May thay, kết quả vẫn quá mỹ mãn.

“Ấy chết!”

Lão vội vàng chạy tới, đỡ Khương Phong dậy.

“Quá lời rồi! Thất điện hạ quá lời rồi! Ngài yên tâm, Mai Vận ta xin thề với trời, tuyệt đối không dám giấu nghề, nhất định sẽ dốc lòng truyền thụ cho điện hạ!”

Mọi người xung quanh chỉ biết tặc lưỡi hít hà.

Dốc lòng truyền thụ? Người ta cũng phải còn mạng để mà học chứ!

“Khương huynh.”

Cố Hàn bảo không cảm động là nói dối.

“Huynh thật có lòng.”

“Cố huynh đệ.”

Đã đưa ra lựa chọn, Khương Phong cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, nở nụ cười.

“Đệ đã cứu mạng ta, nếu ta còn bán đứng đệ, thì khác gì cầm thú? Hơn nữa, chúng ta là bằng hữu, không phải sao?”

“Bằng hữu…”

Cố Hàn cũng cười.

“Phải, chúng ta là bằng hữu!”

“Mai giáo tập!”

Vừa dứt lời.

Hắn đột nhiên ôm quyền, cung kính hành lễ với Mai Vận.

“Cái gì?”

Mai Vận ngẩn người, không dám tin vào tai mình.

“Cả ngươi cũng…”

"Sau này, còn mong Mai giáo tập chỉ bảo nhiều hơn!”

“Chuyện này…”

Mai Vận kích động đến mức tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu.

Đúng là niềm vui bất ngờ!

“Ha ha ha… Mau đứng lên, mau đứng lên! Giữa ta và ngươi không cần đa lễ như vậy, căn bản là không cần!”

Lão khách sáo như vậy, đương nhiên là lo Cố Hàn đột nhiên đổi ý.

Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng khi nghe tiếng cười sảng khoái của lão, Cố Hàn bỗng thấy quanh người mình như bị phủ lên một tầng... hắc khí?

“Hay! Hay! Hay lắm!”

Từ xa.

Khương Hoành mặt lạnh như tiền, gằn lên ba tiếng, sau đó quay ngoắt đi, không thèm liếc nhìn hai người thêm một lần nào nữa.Về phần Lưu Thông và Vu Hóa.

Ánh mắt hân hoan của bọn hắn tự nhiên chẳng thể nào kìm nén được.

Tự mình tìm đường chết... thì trách ai được đây!

Cùng lúc đó.

Quá trình lựa chọn giáo tập cũng đã đi đến hồi kết.

Hàn Phục hiển nhiên không thể thu nhận tất cả, hắn chỉ chọn ra chín người có tu vi cao nhất, thiên tư trác tuyệt nhất, sau đó liền khẽ khép hờ đôi mắt.

Còn những vị giáo tập khác...

Người nhiều thì có hơn hai mươi đệ tử vây quanh, kẻ ít nhất cũng có mười mấy người.

Ngoại trừ Mai Vận.

Lão nhìn Khương Phong bên trái, lại ngắm Cố Hàn bên phải, vẻ mặt tràn đầy mãn nguyện.

Thế là đủ rồi! Làm người ấy mà, cũng không thể quá tham lam!

Bạn đang đọc [Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn của Nhị Thập Thất Bôi Tửu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!