Trong Tề vương phủ, Phương Tri Ý vẫn hết sức nhàn nhã. Một con bồ câu từ trên trời đáp xuống, đậu bên cạnh ông. Phương Tri Ý tháo ống trúc buộc nơi chân nó, tiện tay rắc một nắm kê xuống đất, con bồ câu lập tức cúi đầu mổ lấy mổ để.
Nhìn hàng chữ trên mảnh giấy, Phương Tri Ý bật cười.
“Như vậy, coi như ta đã thắng.”
Đoàn xe của Thương Vận đường phong trần mệt mỏi cuối cùng cũng tới biên cương. Người phụ trách khẽ trao đổi ánh mắt với Lý Tự Tại, kẻ đã chờ sẵn ở đây từ sớm, rồi đôi bên ngầm hiểu ý nhau, bắt đầu dỡ hàng.