“Ngươi...”
“Thánh thượng có chỉ!” Lý Tự Tại đột nhiên quát lớn: “Nghịch tặc Vương Vọng kéo bè kết phái, bòn rút quân lương, ức hiếp bá tánh, thậm chí còn qua lại thư từ với Liêu quốc, lập tức chém đầu!”
Phó tổng binh Vương Vọng sững người: “Ngươi, ngươi là kẻ nào! Vì sao dám huyết khẩu phún nhân!”
Lý Tự Tại cười lạnh: “Huyết khẩu phún nhân? Những chuyện các ngươi đã làm, còn cần người khác vu oan nữa sao?”