“Tự Li tỷ tỷ… tỷ quá đáng lắm rồi!”
Đứng trước cửa biệt viện, Ninh Vi khẽ gọi, giọng điệu mang theo vài phần oán trách.
Tự Li không đáp lời, liếc nhìn xung quanh thấy không có ai mới vội vàng kéo Ninh Vi đi sâu vào trong viện. Trốn sau một gốc cây, nàng lúc này mới lên tiếng: “Ninh Vi, sao muội lại ở đây?”
“Tự Li tỷ tỷ còn không biết ngượng mà nói…”