Chương 12: [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu

Một vòng không thắng -

Phiên bản dịch 7673 chữ

Trần Huyền bật cười, vác túi nguyên liệu của mình lên, rồi rảo bước theo sau nha hoàn đi về phía hậu trù!

Tuy Trần Huyền không biết Liễu phủ này là chốn nào, nhưng hắn có thể nhìn ra địa vị của Liễu phu nhân vô cùng tôn quý.

Nhưng điều làm hắn kinh ngạc là, hậu trù của Liễu phủ lại nhỏ hơn Tướng quân phủ rất nhiều.

"Hai vị đại trù, hậu trù này có thể tùy ý sử dụng!" Nha hoàn lên tiếng: "Mỗi khi làm xong một món sẽ có người tới bưng lên. Hy vọng hai vị cố gắng đảm bảo tốc độ dâng món cùng lúc với nhau!"

"Được!" Trần Huyền và Chung Hiển Thăng đồng thanh đáp.

"Hai vị có thể bắt đầu rồi!" Nha hoàn nói.

Chung Hiển Thăng cười như không cười liếc nhìn Trần Huyền, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm. Trần Huyền khẽ cười, lấy ra hai con gà rồi bắt đầu xử lý!

Trước tiên, hắn bắc bếp hầm một nồi canh gà, sau đó chặt nhỏ con gà còn lại rồi lăn qua một lớp bột.

Hắn liếc nhìn Chung Hiển Thăng, phát hiện nguyên liệu của đối phương trông cao cấp hơn hẳn đồ mình mua, nhưng... trong mắt Trần Huyền, thứ đó chả có tích sự gì.

Xử lý xong thịt gà, Trần Huyền bắt tay vào chuẩn bị các nguyên liệu khác!

Chung Hiển Thăng hì hục bận rộn chừng nửa canh giờ, mới bưng ra món hấp đầu tiên khói bốc nghi ngút!

Gã cất tiếng: "Món đầu tiên của ta xong rồi!"

Rất nhanh, một nha hoàn bước tới, nhìn sang Trần Huyền hỏi: "Còn ngài thì sao?"

"Xin đợi một lát!" Trần Huyền mỉm cười đáp.

Chung Hiển Thăng cười khẩy: "Ngươi đừng nói với ta đến tận bây giờ mới bắt đầu làm món đầu tiên đấy nhé? Chi bằng nhận thua luôn cho xong?"

Trần Huyền chẳng buồn để ý tới gã. Món đầu tiên của hắn là nộm dưa chuột mộc nhĩ, căn bản không mất bao nhiêu thời gian.

Dù món nộm này thiếu đi không ít nguyên liệu, nhưng sau khi nêm nếm đơn giản, Trần Huyền cảm thấy hương vị cũng rất khá.

Mặc kệ Chung Hiển Thăng đang kinh ngạc đến há hốc mồm, Trần Huyền nhanh chóng trộn xong món ăn. Bày ra đĩa xong xuôi, hắn nói với nha hoàn vừa bước tới: "Ta làm xong rồi!"

Nha hoàn kia kỳ quái nhìn Trần Huyền. Đây là lần đầu tiên nàng thấy có người nấu ăn theo cách này. Nàng không hỏi nhiều, cùng một nha hoàn khác nhanh chóng bưng thức ăn rời đi.

Trong lòng Chung Hiển Thăng cũng vô cùng kinh ngạc. Cách nấu ăn của Trần Huyền quả thực gã chưa từng nghe thấy bao giờ. Nhưng gã vẫn cười khẩy: "Ngươi không lẽ nghĩ rằng chỉ dựa vào mấy quả dưa chuột rẻ tiền là có thể thắng được ta đấy chứ?"

Trần Huyền thản nhiên liếc gã một cái rồi đáp: "Ngươi nói nhảm hơi nhiều rồi đấy."

……

Tại đại sảnh Liễu phủ, hai nha hoàn dâng món ăn lên!

Một nha hoàn bưng món ăn do Chung Hiển Thăng làm, khẽ thưa: "Đây là món ăn do đại trù Thừa tướng phủ làm..."

Nha hoàn còn lại dâng đĩa nộm dưa chuột của Trần Huyền lên, tiếp lời: "Còn đây là món do đại trù Tướng quân phủ làm!"

Thực tế, những người có mặt tại buổi yến tiệc của Liễu phu nhân đều là đạt quan quý nhân. Những món Chung Hiển Thăng làm, hầu hết bọn họ đều đã từng thưởng thức qua, nhưng đĩa nộm này của Trần Huyền thì bọn họ lại chưa từng thấy bao giờ!

"Đây hình như là dưa chuột và mộc nhĩ? Món này cũng có thể làm theo cách này sao?"

Một giọng nói hiếu kỳ cất lên.

Ánh mắt của đại đa số những người còn lại cũng đồng loạt dồn vào đĩa nộm này.Liễu phu nhân âm thầm nuốt nước bọt, lên tiếng: "Chia thức ăn đi!"

"Vâng!"

Các nha hoàn lặng lẽ chia thức ăn vào bát trên bàn của từng vị phu nhân.

Hầu hết mọi người chẳng cần suy nghĩ, lập tức vươn đũa gắp món dưa chuột nộm.

Nhìn thấy cảnh này, trên môi Bạch Thiển Thiển nở nụ cười, còn sắc mặt Lý Uyển Quân lại có chút mất tự nhiên.

Nàng nhìn chiếc bát trước mặt, sau đó cầm đũa gắp một miếng dưa chuột đưa lên miệng.

Gần như cùng lúc, trên mặt các vị quý phu nhân đều hiện lên vẻ kinh hỉ.

Lâm Uyển nhai nhè nhẹ, trong ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

"Món này thanh thúy ngon miệng, ngay cả ta cũng là lần đầu tiên được nếm thử. Không ngờ quả dưa chuột bình thường lại có thể chế biến thành mỹ vị cỡ này!" Liễu phu nhân hài lòng nhìn Bạch Thiển Thiển, nói: "Thiển Thiển, vị đại trù ngươi tìm được tay nghề quả thật vô cùng xuất sắc!"

"Liễu phu nhân quá khen!" Bạch Thiển Thiển mỉm cười, nhưng ánh mắt lại liếc về phía Lý Uyển Quân cách đó không xa.

Lý Uyển Quân không dám nhìn thẳng. Nàng biết, món đầu tiên này tám chín phần mười là thua rồi!

Quả nhiên, sau khi Liễu phu nhân nếm thử món của Chung Hiển Thăng, tuy bà cảm thấy ăn cũng khá ngon, nhưng bất kể là sự mới lạ hay hương vị, so với món nộm của Trần Huyền thì gần như thua kém hoàn toàn!

"Ta chọn đại trù của Tướng quân phủ!" Liễu phu nhân mỉm cười.

Có vài người bỏ quyền, nhưng hầu hết đều chọn món của Trần Huyền.

"Món đầu tiên, Bạch Thiển Thiển thắng!" Liễu phu nhân cười hỏi: "Thiển Thiển, không biết món này tên là gì?"

Bạch Thiển Thiển lắc đầu: "Thực không dám giấu, Liễu phu nhân, ta cũng là lần đầu tiên được ăn món này!"

"Ồ?" Nét mặt Liễu phu nhân khẽ động, dặn dò nha hoàn: "Mấy món tiếp theo dâng lên, nhớ hỏi tên món ăn của hai vị đại trù!"

"Vâng!"

……

Không lâu sau, hai nha hoàn lại bưng hai món ăn bước vào đại sảnh.

Món của Chung Hiển Thăng là một loại thịt luộc, mùi thơm tỏa ra cũng khá ngào ngạt.

Có thể trở thành đại trù nổi tiếng, dù chỉ là hấp luộc đơn giản, gã cũng có bí phương độc môn của riêng mình!

Thế nhưng lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người vẫn bị đĩa thức ăn còn lại thu hút.

Lúc này, một nha hoàn cất tiếng: "Món ăn của đại trù Thừa tướng phủ, thịt dê luộc!"

Nha hoàn còn lại tiếp lời: "Món ăn của đại trù Tướng quân phủ tên là… gà rán!"

Sau khi chia thức ăn, không có gì bất ngờ, vòng thứ hai Trần Huyền lại thắng.

Ngay sau đó, vòng thứ ba…

Vòng thứ tư!

Vòng thứ năm!

……

Mỗi món ăn của Trần Huyền dâng lên đều khiến mọi người bàn tán xôn xao, sau khi chia xong gần như chẳng còn thừa lại chút nào!

Đặc biệt là các món xào dâng lên sau đó, càng khiến các vị quý phu nhân kinh ngạc thán phục, ngỡ như phẩm vật chốn thiên đình.

Về phần món ăn do Chung Hiển Thăng làm ra, đối với hầu hết mọi người mà nói thì quá đỗi bình thường. Tuy hương vị ngon hơn hẳn thức ăn thông thường, nhưng… lại không mang đến cảm giác kinh diễm.

Thế nên với các món của gã, đa số mọi người chỉ nếm thử một miếng cho có lệ.

Đến vòng thứ sáu, Liễu phu nhân thậm chí chẳng buồn giữ gìn hình tượng, ăn sạch sẽ miếng thịt Đông Pha nạc mỡ đan xen trong bát.

"Quá mỹ vị, thật sự quá mỹ vị!" Sau khi ăn xong, bà không kìm được mà cảm thán: "Thịt heo bình thường vậy mà có thể chế biến thành mỹ vị nhường này. Thiển Thiển à Thiển Thiển, ta thực sự muốn cướp vị đại trù này của ngươi về phủ rồi đấy!"Bạch Thiển Thiển mỉm cười nói: "Phu nhân, như vậy không được đâu, ta cũng phải vất vả lắm mới tìm được người này đấy!"

Liễu phu nhân hiển nhiên là đã ăn vô cùng mãn nguyện, dù mười vòng thi vẫn chưa kết thúc, bà đã không kìm được mà lên tiếng: "Người đâu, thưởng..."

Bạch Thiển Thiển vội vàng cản lại: "Liễu phu nhân đừng vội, vẫn còn bốn món nữa cơ!"

Liễu phu nhân lúc này mới kìm nén sự kích động, ánh mắt tràn ngập vẻ mong chờ.

Bạch Thiển Thiển nhìn sang Lâm Uyển. Lâm Uyển ngồi ở vị trí bên trái phía dưới Liễu phu nhân, nàng đã ăn xong miếng thịt Đông Pha trong bát, đang cầm khăn lụa lau miệng! Bạch Thiển Thiển hoàn toàn không nhìn ra được chút biến động cảm xúc nào trong ánh mắt của nàng.

Nàng lại đưa mắt nhìn sang Lý Uyển Quân, lúc này sắc mặt của Lý Uyển Quân đã vô cùng khó coi.

Bạch Thiển Thiển tủm tỉm cười nói: "Uyển Quân tỷ tỷ, sáu vòng đã qua rồi, tỷ chẳng thắng nổi vòng nào. Viên Huyền Võ đan này, ta đành xin nhận vậy!"

Lý Uyển Quân cố gắng hết sức để kìm nén vẻ khó coi trên mặt.

……

Cùng lúc đó, khi kết quả vòng thứ sáu truyền về hậu trù, Chung Hiển Thăng vốn đã mồ hôi đầm đìa, trên mặt giờ đây chỉ còn lại vẻ tuyệt vọng.

Trần Huyền thì lại chìa tay về phía gã, nói: "Đưa tiền đây!"

Bạn đang đọc [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu của Túy Bất Trí Tử

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    42

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!