Chương 20: [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu

Đã vào Thanh bang, không còn đường quay lại

Phiên bản dịch 7732 chữ

Trần Huyền không thể ngờ, trò biểu diễn vô diện nhân lại là thế này!

Hắn càng không ngờ, đại huynh Trần Nham của mình lại phải dựa vào công việc này để mưu sinh chốn Kinh Đô.

Dù lúc này hắn chỉ chiếm giữ thân xác, nhưng ký ức của nguyên chủ đã hoàn toàn dung hợp. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, trong lòng hắn trào dâng một nỗi bực bội khôn tả!

Nguyên chủ va vấp chưa nhiều, có lẽ không hiểu rõ.

Nhưng Trần Huyền lại biết rất rõ. Hắn không rõ Trần Nham quen biết Triệu Tụng bằng cách nào, nhưng với bản tính của gã, để Trần Huyền được vào Tướng quân phủ, chắc chắn gã đã ăn tiền của Trần Nham.

Mà số tiền ấy, chính là đổi lấy bằng từng cú đấm, từng cái tát mà Trần Nham phải gồng mình chịu đựng.

Thế nhưng y chưa từng để lộ nửa phần trước mặt người nhà. Mỗi lần về quê, y luôn mang theo đủ thứ quà cáp, dành trọn sự dịu dàng nhất cho các đệ muội!

Trần Huyền nhìn ra Trần Nham hẳn là từng tu luyện công pháp luyện thể, nhưng dù vậy, hắn vẫn thấy rõ khuôn mặt y đã sưng vù.

Dẫu vậy, y vẫn phải nở nụ cười cảm tạ kẻ vừa ra tay đánh mình.

"Tại sao người kia lại phải chịu đòn?" Trần Huyền hỏi người bên cạnh.

"Chậc!" Người bên cạnh cười đáp: "Vô diện nhân mà, bọn họ kiếm sống bằng cái nghề này đấy!"

"Có cách nào để người đó không phải chịu đòn nữa không?" Trần Huyền hỏi.

"Có chứ! Hai mươi lạng bạc, mua đứt một lần!" Người nọ cười khà khà: "Tiểu tử nhà ngươi tuổi còn nhỏ thế này, đã thấy hai mươi lạng bạc bao giờ chưa?"

Trần Huyền không thèm để ý đến gã, hắn cõng giỏ rau, tiến thẳng lên phía trước, nhanh chóng bước đến trước mặt Trần Nham!

"Ô kìa, Trần Nham, đây chẳng phải đệ đệ ngươi sao?" Lúc này, kẻ đứng thu tiền bên cạnh Trần Nham khoái chí lên tiếng: "Sao thế? Oán hận ca ca ngươi lắm hay gì mà muốn chi tiền tới đánh y hả?"

Kẻ vừa cất tiếng chính là Cường ca, người mà Trần Huyền đã chạm mặt ngày hôm qua.

Nghe vậy, Trần Nham vội ngẩng đầu lên. Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt Trần Huyền, y lập tức né tránh sang chỗ khác, rồi lại cay đắng nhìn hắn một cái, lên tiếng: "Đệ đến đây làm gì? Mau đi đi!"

Nói rồi, như sực nhớ ra điều gì, y dặn thêm: "Đừng nói chuyện này cho phụ mẫu và tiểu muội biết!"

"Cút mau lên!" Cường ca hách dịch: "Đừng cản đường người phía sau, còn bao nhiêu người đang xếp hàng chờ đánh kia kìa!"

Trần Huyền móc từ trong ngực ra hai mươi lạng bạc, ném thẳng cho Cường ca: "Cởi trói cho đại huynh ta!"

"Đệ!" Thấy cảnh này, sắc mặt Trần Nham đại biến: "Trần Huyền, đệ đang làm cái gì vậy? Cường ca, đệ đệ ta không hiểu chuyện, mong huynh mau trả tiền lại cho nó!"

Nhưng Cường ca chẳng thèm để ý nhiều như vậy. Gã tung hứng thỏi bạc trong tay, cười khẩy: "Ồ chà, Trần Nham, đệ đệ này của ngươi coi bộ giàu có gớm nhỉ!"

"Cường ca, van xin huynh, hai mươi lạng không phải số tiền nhỏ, xin huynh trả lại cho đệ ấy..." Giọng nói của Trần Nham mang đậm vẻ khẩn cầu.

Cường ca vẫn làm như không nghe thấy. Gã cởi bỏ dây thừng đang trói Trần Nham ra, rồi cất giọng hô lớn: "Hôm nay bao cát đã có người mua đứt! Mọi người ai muốn xả giận thì ngày mai hẵng quay lại!"

Ánh mắt Trần Nham đan xen giữa phẫn nộ và bất lực. Y vội vã túm lấy tay Trần Huyền: "Đệ đi theo ta!"Trần Huyền bị Trần Nham kéo đi, băng qua khoảnh sân, ra đến đường lớn, rồi cả hai cùng đi xuyên qua khu chợ rau.

Trần Huyền nhìn ra được, lúc này trong lòng Trần Nham đang kìm nén cơn giận!

Hai mươi lạng bạc, đủ cho cả nhà bọn họ chi tiêu gần hai năm trời.

Y rất giận, giận Trần Huyền cứ thế mà vứt ra số tiền lớn như vậy.

Chẳng mấy chốc, hai người đã tới một tiểu viện xập xệ. Trần Nham hất mạnh Trần Huyền ra, gắt lên: "Trần Huyền, đệ có biết mình đang làm cái gì không? Đệ có biết hai mươi lạng bạc đủ cho nhà chúng ta chi tiêu trong bao lâu không? Ta phải phí bao tâm tư mới đưa được đệ vào Tướng quân phủ..."

"Ca, huynh đừng làm vô diện nhân nữa!" Trần Huyền nói.

Trần Nham ngẩn người. Y nhìn Trần Huyền, nét mặt cũng dịu lại: "Ta biết đệ lo cho ta, nhưng không sao đâu, ta quen rồi. Làm vô diện nhân cho Thanh bang còn được học võ nữa đấy! Lần này coi như bỏ qua, lần sau..."

Trần Huyền ngắt lời y: "Ca, bây giờ đệ có tiền rồi, sau này đệ còn kiếm được tiền, kiếm được rất nhiều, nhiều đến mức huynh không tưởng tượng nổi đâu. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta có thể mua một căn nhà lớn ở Kinh Đô, đón cả phụ mẫu cùng tiểu muội lên đây ở!"

"Hả?" Trần Nham nhíu mày, nhìn Trần Huyền chằm chằm: "Đệ có rất nhiều tiền? Không phải đệ trộm đồ của chủ tử đem bán đấy chứ? Đây là tội chém đầu đấy!"

"Ca, đệ chẳng bảo là đệ đã thành đầu bếp riêng của Nhị phu nhân rồi sao?" Trần Huyền đáp: "Hôm qua Nhị phu nhân dẫn đệ đến Liễu phủ, nấu một bữa ăn cho Liễu phu nhân. Liễu phu nhân rất vui, thưởng cho đệ hẳn một ngàn lạng bạc trắng!"

"Bao nhiêu cơ?" Đồng tử Trần Nham đột ngột co rút: "Một ngàn lạng?"

"Vâng!" Trần Huyền gật đầu: "Hơn nữa Đại phu nhân của Tướng quân phủ thấy tay nghề nấu nướng của đệ không tồi, còn muốn cùng đệ hợp tác mở tửu quán."

Nghe tin tức tốt lành Trần Huyền mang tới, cả người Trần Nham triệt để ngây ngốc.

Y nhìn Trần Huyền trước mắt, chợt nhận ra bản thân có chút không nhìn thấu người đệ đệ này nữa.

Được thưởng một ngàn lạng bạc, Đại phu nhân Tướng quân phủ lại còn muốn cùng hắn hợp tác mở tửu quán?

Nhìn Trần Nham đang chấn kinh, Trần Huyền mỉm cười nói: "Cho nên ca à, huynh đừng làm ở đây nữa. Mấy ngày tới huynh đi tìm một tiểu viện, đệ sẽ dạy huynh nấu ăn. Sau đó huynh đến tửu quán do đệ và Đại phu nhân mở làm bếp trưởng. Đến lúc đó đệ sẽ chia lợi nhuận cho huynh! Chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ kiếm đủ bạc để cả nhà sống sung túc cả đời!"

Trần Huyền nhìn chằm chằm Trần Nham!

Trần Nham lại bật cười. Y bước đến trước mặt Trần Huyền, vỗ mạnh mấy cái lên vai hắn, nói: "Tốt lắm, tốt lắm! Ta đưa đệ vào Tướng quân phủ, xem ra thật sự đưa đi đúng chỗ rồi!"

"Huyền ca nhi nhà chúng ta có tiền đồ rồi!" Trần Nham vừa nói, nước mắt đã ứa ra quanh tròng mắt: "Sau này kiếm được nhiều tiền, nhớ hiếu kính phụ mẫu cho tốt, tương lai cưới vài phòng thê thiếp. Trọng trách nối dõi tông đường của lão Trần gia chúng ta, đành đặt hết lên vai đệ rồi."

Trần Huyền nhíu mày: "Ca, huynh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ huynh không muốn..."

Trần Nham lắc đầu, thở dài một tiếng nói: "Không phải không muốn, mà là... hết cách rồi!"

Nói đến đây, trong ánh mắt y hiện lên một tia bi ai: "Vào Thanh bang, sẽ không còn đường quay đầu nữa!"

"Hả?" Sắc mặt Trần Huyền khẽ động: "Ý huynh là sao? Huynh không thể rời khỏi Thanh bang ư?"

Trần Nham lắc đầu."Huynh ở Thanh bang cũng chỉ là người ở tầng chót thôi mà!" Trần Huyền nói: "Huynh muốn rời đi chắc không khó đâu, cùng lắm thì chúng ta bỏ tiền chuộc thân?"

Trần Nham lại lắc đầu.

Trần Huyền còn định hỏi thêm, đột nhiên lại nghe thấy trên bờ tường bên cạnh truyền đến tiếng động. Trong lòng khẽ động, hắn lập tức nhớ tới gã đao khách kia, vội vàng hỏi: "Ca, thực lực hiện tại của huynh thế nào rồi, đã nhập phẩm chưa?"

Trần Nham ngẩn người: "Sao cơ?"

"Bịch!" Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên phóng qua tường nhảy vào.

Nhìn thấy kẻ vừa tới, sắc mặt Trần Nham hơi đổi, quát: "Ngươi là kẻ nào?"

Kẻ vừa đến thình lình lại chính là gã đao khách kia. Gã ôm thanh đao trước ngực, trên mặt vắt ngang một vết sẹo dữ tợn, đang cười như không cười nhìn Trần Huyền và Trần Nham: "Thực ra các ngươi không cần phải bận tâm chuyện làm sao để rời khỏi Thanh bang đâu. Dù sao một lát nữa thôi, các ngươi cũng phải xuống gặp Diêm Vương gia rồi!"

Sắc mặt Trần Nham đại biến.

Trái lại, Trần Huyền ở bên cạnh trông vô cùng bình tĩnh. Hắn nheo mắt hỏi: "Là ai phái ngươi tới? Triệu Tụng?"

"Muốn biết sao?" Trên mặt gã đao khách nở một nụ cười dữ tợn, ngay sau đó bước chân gã khẽ động.

"Keng!"

Trường đao trong tay gã nháy mắt tuốt khỏi vỏ, dưới ánh sáng lóe lên luồng hàn quang sắc lẹm.

"Đợi chết rồi thì xuống đó mà hỏi Diêm Vương gia đi!"

Bạn đang đọc [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu của Túy Bất Trí Tử

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    42

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!