Chương 21: [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu

Huynh đệ đồng lòng

Phiên bản dịch 7050 chữ

Ánh đao lạnh lẽo lóe lên, Trần Huyền chỉ cảm thấy một luồng kình phong chớp mắt đã ập thẳng về phía mình.

"Cẩn thận!" Trần Nham gầm lên một tiếng, y đẩy mạnh Trần Huyền ra, rồi bản thân cũng lập tức lách người né sang một bên!

Nhưng tên đao khách kia không hề bận tâm đến Trần Nham. Nhát đao vừa chém hụt, gã lập tức xoay ngang thân đao, vung một đường chém ngang nhắm thẳng vào eo bụng Trần Huyền.

"Cẩn thận!" Trần Nham quát khẽ.

Trần Huyền nhanh tay lẹ mắt, mượn quán tính lùi mạnh về sau, né được nhát đao chí mạng này.

Thế nhưng từ trên lưỡi đao ấy lại tỏa ra một luồng kình khí, Trần Huyền chỉ cảm thấy vùng bụng dưới nhói lên từng cơn nóng rát.

Kể từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên hắn thực sự giao thủ với một võ giả.

Lần đụng độ Triệu Tụng trước kia, gã căn bản chưa hề ra tay thật, thậm chí còn chẳng buồn vận nội kình, chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy đã ném văng hắn ra ngoài cửa.

Lúc này, Trần Nham tiện tay vơ lấy một khúc gậy gỗ, y giơ gậy lao lên từ phía sau, giáng thẳng một đòn vào gáy tên đao khách!

Cảm nhận được mối đe dọa từ phía sau, tên đao khách không dám khinh suất, gã đột ngột xoay người vung đao, khúc gậy lập tức bị chém đứt ngọt làm đôi.

Thế nhưng, điều khiến Trần Huyền kinh ngạc là Trần Nham, người vốn dĩ luôn vô cùng ôn hòa trong ký ức của hắn, lúc này trong ánh mắt lại lóe lên sát cơ.

Ngay khoảnh khắc khúc gậy bị chém đứt, bàn tay còn lại của y lập tức vỗ mạnh vào đuôi gậy.

Khúc gỗ vừa bị lưỡi đao vót nhọn lập tức đâm thẳng về phía trước!

Cùng lúc đó, tên đao khách vừa chém đứt khúc gậy đã tung ngay một cú đá, đạp mạnh vào bụng dưới Trần Nham.

Trần Nham thét thảm một tiếng, miệng ọc máu tươi, bị đạp văng ra xa vài thước!

Nhưng tên đao khách cũng chẳng ngờ tới Trần Nham lại giấu chiêu này.

Gã không kịp né tránh, khúc gậy gỗ vừa bị chém nhọn lập tức cắm phập vào người.

"Á!"

Cơn đau dữ dội khiến tên đao khách không nhịn được mà gầm lên đầy đau đớn!

Đến cả Trần Huyền cũng phải sững sờ. Đại ca của hắn vậy mà lại có kỹ năng chiến đấu đáng sợ đến thế! Khả năng phán đoán chớp nhoáng này, chỉ những kẻ thường xuyên chém giết mới có được!

Tuy nhiên, dù trong lòng kinh ngạc nhưng động tác của hắn không hề khựng lại. Hắn tiện tay vốc ngay một nắm cát bụi dưới đất,

rồi lao tới áp sát tên đao khách!

"Hây!"

Hắn quát khẽ một tiếng!

Tên đao khách cũng là một kẻ hung hãn. Dù đang đau đớn ở vùng eo, gã vẫn đột ngột xoay người lại, vung đao chém ngang một nhát nữa.

"Vút!"

Trần Huyền vung mạnh tay phải, nắm cát bụi lập tức tạt thẳng vào mắt tên đao khách.

Đồng thời, hắn nương theo quán tính quỳ gối trượt dài trên mặt đất, vừa né được nhát đao kia, cả người cũng đã áp sát ngay trước mặt đối phương.

Bị nắm cát tạt tới, tên đao khách nhắm tịt mắt theo phản xạ.

Khi áp sát gã, Trần Huyền nhìn thấy rất rõ vết thương nơi vùng eo bị khúc gậy đâm trúng đang ồ ạt chảy máu tươi.

Trần Huyền siết chặt nắm đấm, dồn lực nện mạnh một quyền thẳng vào đúng vết thương đó!

"Hự!"

Cú đấm này đau đến mức khiến tên đao khách phải hít sâu một ngụm khí lạnh!Phía xa, Trần Nham ngã rầm xuống đất, nhưng đôi mắt y vẫn ghim chặt lấy Trần Huyền. Khi chứng kiến một chuỗi động tác liên hoàn này của đệ đệ, y cũng không khỏi ngẩn người!

Cùng lúc đó, tên đao khách nén cơn đau kịch liệt, vung đao đâm thẳng xuống dưới thêm nhát nữa.

"Cẩn thận!"

Trần Nham gầm nhẹ.

Thế nhưng ngay khắc sau, y lại thấy thân hình Trần Huyền trơn tuột như một con chạch, luồn qua háng tên đao khách vòng ra sau lưng. Cùng lúc đó, hắn bật người nhảy lên, hai tay siết chặt lấy cổ gã, đôi chân cũng kẹp cứng lấy vùng bụng đối phương!

Chớp mắt tiếp theo, Trần Huyền dồn lực toàn thân.

Vẫn là chiêu siết cổ tàn bạo đó!

Rõ ràng, tên đao khách này không có được thể chất cường hãn như Triệu Tụng.

Chỉ trong chớp mắt, gã đã cảm thấy nghẹt thở.

Lại thêm Trần Huyền đã luyện Thần Long cửu biến hai lần, sức mạnh hiện tại so với lúc đối đầu Triệu Tụng đã tăng lên rất nhiều.

"Đại ca!" Trần Huyền nghiến răng gầm lên.

Thực ra, không cần gọi thì Trần Nham cũng đã lao tới rồi.

Nhận ra nhất thời không thể vùng vẫy thoát thân, tên đao khách liền giơ ngược đao, nhắm thẳng vào cẳng chân đang kẹp chặt bụng mình của Trần Huyền mà đâm xuống!

"Bốp!"

Nhưng đúng lúc này, khớp tay phải của gã bị một khúc gậy giáng mạnh xuống!

Cơn đau nhói ập đến khiến cả cánh tay gã tê rần, thanh đao lập tức rơi loảng xoảng xuống đất.

"Nguy rồi!"

Tên đao khách thầm kêu không ổn.

Cảm giác ngạt thở mãnh liệt ập tới khiến gã không sao chịu đựng nổi nữa!

"Rầm!"

Gã ngửa người ngã vật ra sau, kéo theo cả Trần Huyền đập mạnh xuống đất.

Trần Huyền chịu một cú va đập nặng nề, nhưng hắn vẫn cắn răng, hai tay siết chặt không buông.

"Buông tay ra!" Tiếng quát của Trần Nham vang lên.

Y đã nhặt thanh đao dưới đất.

Kề sát vào cổ tên đao khách.

Lúc này Trần Huyền mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn buông tay, đẩy tên đao khách ra rồi há miệng thở dốc!

Tên đao khách ho sặc sụa không ngừng.

Trong mắt gã tràn ngập vẻ khó tin. Gã làm sao ngờ được mình lại thất thủ, thậm chí còn bị hai tên nhãi ranh chưa đạt tới cảnh giới Nhập Phẩm này bắt sống.

"Kẻ nào phái ngươi tới?" Thanh đao trong tay Trần Nham vẫn kề sát cổ gã.

Tên đao khách ho khan vài tiếng, cắn răng nói: "Cho một con đường sống đi, mọi người đều là kẻ lăn lộn kiếm cơm cả thôi!"

"Kiếm cơm?" Trần Huyền cười khẩy: "Dùng mạng người khác để kiếm cơm sao?"

"Bớt nói nhảm, kẻ nào phái ngươi tới?" Trần Nham gằn giọng hỏi lại.

Đúng lúc này, tên đao khách đột ngột vung tay, định cướp lấy thanh đao của Trần Nham.

"Xoẹt!"

Trần Nham nhanh tay lẹ mắt, y miết mạnh trường đao, tức thì cắt đứt cuống họng đối phương!

Tên đao khách vội đưa tay ôm chặt lấy cổ, máu tươi ồ ạt trào ra qua từng kẽ tay. Gã trợn tròn mắt, khó tin nhìn Trần Nham.

Vừa rồi gã đang cược, cược rằng Trần Nham không dám giết người!

Giết người cần có dũng khí. Gã cho rằng Trần Nham chưa từng giết người, chỉ cần y do dự một thoáng, gã cướp được đao là sẽ giành lại quyền chủ động.

Nào ngờ, Trần Nham lại ra tay vô cùng dứt khoát.

Đứng bên cạnh, Trần Huyền chứng kiến cảnh này cũng phải khựng lại.

Động tác giết người của Trần Nham quá đỗi tự nhiên, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên y xuống tay.Tâm trạng Trần Huyền có chút phức tạp, ca ca của hắn ở chốn Kinh Đô này, dường như đang làm... cái nghề bán mạng!

Lúc này, Trần Nham cũng nhìn về phía Trần Huyền, ánh mắt hai huynh đệ đều mang theo một tia phức tạp.

Một lát sau, Trần Nham mới lên tiếng: "Đáng tiếc, chưa kịp tra hỏi xem kẻ nào ra tay với đệ!"

"Tám chín phần mười là Triệu Tụng, khả năng nhỏ là một kẻ tên Chung Hiển Thăng!" Trần Huyền đáp.

"Triệu Tụng muốn giết đệ sao?" Trần Nham nghi hoặc hỏi.

Trần Huyền vắn tắt kể lại sự việc một lượt, sắc mặt Trần Nham lúc này mới trở nên cực kỳ khó coi. Y khẽ há miệng, nét mặt tràn đầy vẻ lo âu!

"Ca, huynh cứ yên tâm! Bây giờ đệ đang là người được Nhị phu nhân trọng dụng, lại vừa lập đại công cho Tướng quân phủ, ngoài mặt Triệu Tụng tuyệt đối không dám đụng tới đệ đâu!" Trần Huyền nói tiếp: "Ngược lại là huynh, vừa rồi huynh nói không thể rời khỏi Thanh bang, rốt cuộc là vì sao?"

Bạn đang đọc [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu của Túy Bất Trí Tử

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    15

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!