Tôi là Trần Dã, tôi không hề xuyên không.
Tận thế đến nay cũng đã được vài năm rồi.
Rõ ràng tuổi đời còn trẻ, nhưng tôi cứ luôn cảm thấy mình đã già lắm rồi, già đến mức có thể ngỏm bất cứ lúc nào.
Sau này tôi mới nghĩ thông suốt, đây đâu phải lỗi của tôi, mà là lỗi của cái thế giới này!