Tuyết dường như rơi ngày càng dày, phủ một lớp trắng xóa lên đầu mọi người. Lớp tuyết trắng ấy lại được ánh trăng đỏ như máu rọi vào, trông như thể ai cũng đang đội một chiếc mũ màu hồng.
Lanvir đứng giữa trời tuyết, sắc trắng bao phủ toàn bộ không gian quanh gã.
Nếu hỏi người mà Lanvir hận nhất là ai, thì đó không phải Tiểu Đảo Du Nhân, không phải mấy cái thân phận của Trần Dã, càng không phải Boris - kẻ luôn cạnh tranh với gã.
Mà chính là hai gã đã quật roi vào gã không thương tiếc ở khu trồng khoai tây.