Trần Dã xách hai cô nhóc lên trước mặt, nhìn cả hai bằng ánh mắt lạnh lẽo, cất giọng âm u: "Hai cô... thật sự sẽ không để lộ chuyện hôm nay ra ngoài chứ?"
An Khả liều mạng gật đầu, dù cái cổ mảnh khảnh đang bị bóp chặt nhưng cô vẫn ra sức gật lấy gật để.
Dao Dao cũng vậy, cái đầu nhỏ cứ gật liên tục, chỉ có nước mắt là không ngừng tuôn rơi, cùng với nước mũi thi nhau rớt xuống cổ tay Trần Dã.
Trần Dã tiếp tục đe dọa: "Tôi thả hai người ra, nhưng cấm được la hét. Nếu không, tôi có cả trăm cách tiễn các cô xuống địa ngục trước khi các cô kịp phát ra tiếng kêu đầu tiên đấy!"