Từ đằng xa, Trần Dã đã thấy một nam một nữ đi tới với vẻ mặt khó coi.
Nói đúng hơn là gã đàn ông mặt mày sa sầm, còn biểu cảm của người phụ nữ thì… có chút khó tả, vừa như mất hồn lại vừa lo âu.
Trên người gã đàn ông nồng nặc mùi dầu máy, mặc bộ đồ bảo hộ liền thân màu trắng kiểu thợ sửa chữa. Chỉ có điều bộ đồ này đã cũ nát, nhiều chỗ dính đầy dầu mỡ đen kịt. Gương mặt thì rậm rạp râu quai nón.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy ánh mắt gã hơi né tránh khi đối diện người lạ. Đôi mắt rất trong, đuôi mắt không có nếp nhăn, chỉ là bọng mắt thâm quầng.