Hôm sau, Phong Nghiên Sơ cố ý nhờ cô mẫu chuẩn bị một bộ y phục bằng vải bông màu xanh lam giản dị, ngay cả ngọc quan vấn tóc cũng đổi thành một dải vải. So với ngày thường tuy có vẻ mộc mạc, nhưng lại toát lên vẻ điềm đạm, thanh tao hơn hẳn.
Biểu huynh Bạch Tri Kỳ vẫn vận cẩm bào. Lúc phe phẩy quạt bước ra, thấy Phong Nghiên Sơ ăn vận như vậy, hắn liền đi vòng quanh đánh giá một lượt rồi kinh ngạc nói: “Biểu đệ, sao đệ lại ăn mặc thế này? Tuy nhìn cũng không tệ, nhưng có phải quá đỗi mộc mạc rồi không?”
Đoạn, hắn quay sang nhìn mẫu thân mình với vẻ khó tin: “Mẫu thân, con biết nhà ta sa sút rồi, nhưng chẳng lẽ đã đến nông nỗi này rồi sao?”
Phong Giản Tuân nghe vậy, cố nén cơn buồn bực muốn lườm cho nhi tử một cái, gắt gỏng mắng: “Nói xằng bậy gì đó!”