Phong Nghiên Sơ làm bộ thở dài: "Ninh Châu có Vân Lan hà, thành Ninh Châu này lại nằm gần bến tàu. Tại hạ chỉ thấy nơi đây phồn hoa, vốn tưởng sẽ khác biệt so với những chỗ khác."
Lúc này, một thư sinh ăn mặc giản dị chắp tay lên tiếng: "Nhìn cách ăn mặc của huynh đài, chẳng lẽ cũng là người đọc sách?"
Phong Nghiên Sơ gật đầu, chắp tay đáp lễ: "Đúng vậy, cổ nhân có câu 'đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường'. Tại hạ nghe nói thành Ninh Châu gần bến tàu, thương nhân qua lại tấp nập, phồn vinh náo nhiệt nên mới du ngoạn tới đây."
Người vừa lên tiếng lúc nãy hừ lạnh một tiếng, xen lời: "Cũng chỉ được cái vẻ bề ngoài thôi, chứ các huyện thành xung quanh đâu có được như vậy. Ngoại trừ châu phủ này, những đoạn khác của Vân Lan hà đều đã trở thành vật tư hữu cả rồi, nào có liên quan gì đến bách tính chúng ta!"