"Lục đạo hữu hỏi điều này để làm gì?"
Tạ Lệnh Khương tò mò hỏi.
Âu Dương Nhung liếc nhìn thanh niên đạo bào mặt liệt đột ngột xuất hiện, rồi lại quay đầu nhìn về phía tửu lầu bên bờ sông cách cửa sổ không xa.
Hắn buông tay tiểu sư muội ra, tự tay rót một chén trà nóng đưa cho Lục Áp để y ấm người, đồng thời chậm rãi mở lời: