Âu Dương Nhung liếc nhìn Tạ Lệnh Khương lúc này đã mất cả giày lẫn tất, chắp cánh cũng khó bay, bất chợt đưa tay xuống nước, nắm lấy đôi chân trần trắng nõn mềm mại đang ngâm trong ôn tuyền.
"Huynh... huynh muốn làm gì?" Đôi ngọc túc của nàng căng thẳng co lại, tựa như hai vầng trăng non, giọng nói yếu ớt: "Nhột quá..."
Âu Dương Nhung không đáp, ngón tay kia móc lấy bầu ôn tửu, đặt ngay phía trên đôi ngọc túc tinh xảo, từ từ nghiêng bình đổ xuống dòng rượu đục. Dòng rượu nhỏ róc rách tưới lên phần cổ chân nhạy cảm có buộc sợi dây đỏ, rượu ấm trơn ướt chảy dọc theo đường cong tuyệt đẹp nơi vòm bàn chân đang căng cứng của giai nhân, rồi nhỏ xuống mặt suối mờ ảo bên dưới, vang lên những tiếng đinh đông.