Vương Lãnh Nhiên trợn mắt:
“Thì ra là thế. Vậy ra, vị Nữ sử đại nhân này thực chất đã nợ Vương gia một món nợ ân tình...”
Ánh mắt Vệ Thiếu Kỳ đầy thâm ý, hỏi ngược lại:
“Nợ ư? Ha ha, với tính cách của nàng, chắc chắn sẽ không lĩnh tình... Có điều... thế gian này có những chuyện, thân ở trong cuộc, muốn hay không cũng chẳng do mình. Giống như Phụ vương ta, biết rõ nàng không lĩnh tình, nhưng vẫn phải gật đầu.”