Phương Thắng Nam nhìn nho sam thanh niên trước mặt, vẻ mặt có phần kích động, bất giác tay chân cũng khua lên theo:
“Âu Dương công tử, những kinh nghiệm và lời răn của nương thân có lẽ là đúng, nhưng chuyện ngươi làm hôm nay cũng khiến ta hiểu ra, những khát vọng thuở ban đầu của ta cũng không sai. Trên đời này quả thật có người có thể thanh sam đeo kiếm, một đường đi về phương bắc, gặp chuyện bất bình liền cất tiếng. Đó không chỉ là chuyện trong sách, mà là đang ở ngay trước mắt. Trưởng bối cũng chưa chắc lúc nào cũng đúng hết.”
Âu Dương Nhung nhìn hai tỷ muội, khẽ mím môi.
Phương Thắng Nam hơi ngượng, vội dời mắt đi, không dám nhìn lâu vào đôi mắt trong trẻo khi hắn đang chăm chú lắng nghe: