Chương 32: [Dịch] Lâm Thánh

Cầu cứu - (1)

Phiên bản dịch 6081 chữ

Hoàng Phủ Dật mặt mày ủ dột: “Đừng nhắc nữa, lúc trèo tường về học quán bị trẹo chân rồi.”

Nhan Thời Tự vội xích lại gần, mặt đầy vẻ quan tâm: “Để ta xem nào, có nghiêm trọng không?”

Hoàng Phủ Dật vén vạt áo, kéo cao ống quần để lộ mắt cá chân, nhăn nhó nói:

“Sưng vù cả lên rồi.”

Mắt cá chân quả nhiên đã sưng to, còn lờ mờ hiện lên vết bầm tím.

Nhan Thời Tự: “Ta đỡ ngươi qua đó rửa mặt.”

Không để đối phương kịp từ chối, hắn làm bộ đỡ lấy Hoàng Phủ Dật, "vô tình" nắn nắn vai y một cái.

Sắc mặt Hoàng Phủ Dật vẫn như thường.

Ba người rửa mặt xong xuôi, Hoàng Phủ Dật liền hướng Cao Mệ hòa thượng lập hoằng nguyện nhờ cõng đi thay bước.

Cao Mệ hòa thượng đành bất đắc dĩ cõng hắn đi đến trai đường.

Dọc đường gặp không ít học tử, mọi người nhao nhao lên tiếng hỏi thăm Hoàng Phủ Dật.

“Tử Dao huynh bị làm sao thế này?”

“Trẹo chân rồi sao, bảo trọng thân thể nhé, nhớ tìm trực học sĩ xin ít thương dược tửu.”

“Tử Dao huynh, trẹo ở chân huynh, nhưng lại đau ở lòng đệ đó.”

“……”

Hoàng Phủ Dật cười hì hì, lần lượt đáp lời từng người.

Nhan Thời Tự trợn mắt há hốc mồm: “Đám người này bị sao vậy?”

Rõ ràng sáng hôm qua, lúc Lý Ngạn Trinh chế giễu Hoàng Phủ Dật là miên hoa lang, đám học tử này còn hùa theo cười nhạo cơ mà.

Hoàng Phủ Dật nằm sấp trên vai hòa thượng, nghiêng đầu qua cười nói: “Đều là đồng song với nhau, đương nhiên phải tạo quan hệ tốt rồi.”

Nhan Thời Tự không khỏi nhìn hắn thêm vài lần, ngoài cái tính đê tiện và là một hiệu quy sát thủ ra, tên này vậy mà lại là một xã giao đạt nhân sao?

Đến trai đường, lúc đi qua nguyệt lượng môn, Nhan Thời Tự liếc nhìn liên lạc ám hiệu trên bức tường.

Ám hiệu vẫn còn đó.

Dùng bữa sáng xong, ba người về học xá lấy thư sương. Cao Mệ hòa thượng cõng Hoàng Phủ Dật, Hoàng Phủ Dật cõng thư sương, còn Nhan Thời Tự thì dẫn đầu đi trước.

Ra khỏi học xá khu, bọn họ men theo thanh ngõa trường lang đi về phía học quán khu.

Đột nhiên, Hoàng Phủ Dật nhìn ra bên ngoài hành lang, lẩm bẩm: “Đẹp quá…”

Nhan Thời Tự và Cao Mệ hòa thượng đồng thời nhìn ra ngoài, hướng mắt về phía Thiên Nguyên Điện quảng trường.

Hai vị đạo y nữ tử đang sánh vai cất bước trên quảng trường bên ngoài điện.

Một người diễm lệ như hoa đào, một người lạnh lùng như băng sương. Gió sớm dịu dàng mơn trớn mái tóc đen nhánh của các nàng, cũng đồng thời gieo vào lòng chúng học tử cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Đó rõ ràng là hai vị sư tỷ mà Nhan Thời Tự đã gặp mặt vào hôm trước.

Không ít học tử phải dừng bước, ngây ngốc chiêm ngưỡng cảnh đẹp này.

Hoàng Phủ Dật không sao dời mắt đi được, thấp giọng nói:

“Hôm qua ta đã nghe mấy lão sinh đồn rằng, năm nay học quán mới tới một vị trực học sĩ quốc sắc thiên hương, xuất thân từ Đan Đỉnh phái Nam tông.

Ban đầu ta vốn không tin, thanh lâu ở Trường An hay hồ cơ tửu tứ mỹ nữ nhiều như mây, ta đã sớm nhìn phát ngán rồi… Nhưng bây giờ thì không thể không tin.”

Đúng là cái đồ vô dụng! Nhan Thời Tự - kẻ đã dạn dày sương gió qua bao bài kiểm tra của app chỉnh ảnh và AI, vốn có mỹ sắc kháng tính cực cao, bèn đẩy Cao Mệ hòa thượng đi tiếp.

“Hửm? Nam tông?” Hắn đột nhiên khựng bước: “Hai người bọn họ là người của Nam tông sao!!”

Nếu nhớ không lầm thì Nam tông chuyên về song tu.

Hoàng Phủ Dật gật gù: “Bắc tông cấm nữ sắc, cấm cưới hỏi, lại không thu nhận nữ đệ tử. Chẳng biết hai vị trực học sĩ này đã có song tu đạo lữ hay chưa.”

Cao Mệ hòa thượng nghe xong liền dội ngay một gáo nước lạnh: “Nam tông có yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với song tu đạo lữ. Bất kể nam hay nữ, bọn họ rất hiếm khi chọn người khác giới bên ngoài làm đạo lữ.”

“Chuyện này ta đương nhiên biết,” Hoàng Phủ Dật vẫn không hề nản chí, hăm hở nói:"Ta nghe nói, song tu có thể thái luyện âm dương chi khí. Phàm nhân tu tập thì cường thân kiện thể, võ giả tu tập thì tu vi tiến triển một ngày ngàn dặm. Học được thuật song tu mới chính là mục tiêu của ta."

Nhan Thời Tự và Cao Mệ hòa thượng nghe vậy, mặt lộ vẻ trầm tư.

Đạo Học quán hiện có một vị học sĩ và ba vị trực học sĩ đương chức, thay phiên nhau giảng dạy.

Lão sư giảng bài hôm nay là trực học sĩ thuộc Bắc tông Đan Đỉnh phái, cũng là người mà Nhan Thời Tự mong đợi nhất.

Hắn đã thèm khát Bắc tông dưỡng khí thuật từ rất lâu rồi.

Giờ Thìn, các tân sinh đã an tọa, bày sẵn bút mực giấy nghiên cùng kinh thư. Thế nhưng, người bước vào không phải trực học sĩ Bắc tông, mà lại là một gã thư lại của học quán.

"Trực học sĩ mời chư vị đến Thiên Nguyên điện." Gã thư lại cất giọng dõng dạc.

Chúng học tử đưa mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì, đành phải cất gọn văn cụ, nối gót nhau tiến về phía Thiên Nguyên điện.

Trước thềm Thiên Nguyên điện, một bóng người cao lớn đang khoanh tay trước ngực, sừng sững đứng dưới ánh mặt trời.

Lão cao chừng chín thước, tuổi trạc tứ tuần. Cơ bắp cuồn cuộn làm căng phồng cả lớp đạo bào bên ngoài, mái tóc búi cao bằng một cây trâm gỗ, dưới cằm là một vòng râu lởm chởm cứng cáp.

Dáng vẻ này nào có giống đạo sĩ, cũng chẳng giống một vị phu tử, mà giống hệt một gã đao khách thô kệch quen thói liếm máu trên lưỡi đao chốn giang hồ thì đúng hơn.

Đợi đến khi đám học tử tề tựu đông đủ, vị đạo trưởng thô kệch kia mới cất giọng oang oang:

"Bần đạo là Luyện Dương Tử, hôm qua vừa đến Đạo Học quán nhậm chức trực học sĩ. Từ nay về sau, khóa học của ta đều sẽ diễn ra ở bên ngoài Thiên Nguyên điện này."

Đám học tử đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.

Lý Ngạn Trinh khó hiểu lên tiếng: "Chẳng hay trực học sĩ muốn chúng ta đứng để nghiên cứu kinh thư sao?"

Luyện Dương Tử vuốt chòm râu lởm chởm, nhàn nhạt đáp: "Không, không phải đứng."

Chúng học tử vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe lão dõng dạc tuyên bố: "Là đứng cọc nghiên kinh." ???

Trong đầu đám học tử lập tức xẹt qua một chuỗi dấu chấm hỏi.

Luyện Dương Tử trầm giọng giảng giải: "Trị học tu đạo, quan trọng nhất là ở thể phách. Thân cốt yếu ớt thì thần khí khuy hư. Thần khí khuy hư thì kinh nghĩa khó lòng lĩnh ngộ. Nếu ngay cả cơ thể của chính mình còn không điều dưỡng cho vững chắc, cả ngày cứ uể oải mệt mỏi, thì dẫu có ôm vạn quyển điển tịch trong tay cũng phỏng có ích gì?"

Đám học tử đương nhiên cũng chẳng phải dạng hiền lành, lập tức nhao nhao phản bác:

Bạn đang đọc [Dịch] Lâm Thánh của Mại Báo Tiểu Lang Quân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!