Diệp Tu gật đầu, ghi nhớ lời Cẩu Tử dặn. Chỉ cần không bị phát hiện thì sẽ chẳng có vấn đề gì.
"Vậy lỡ bị phát hiện thì sao?" Sắc mặt Thiên Tuyệt bỗng trở nên quái dị, ánh mắt nhìn chòng chọc ra phía sau lưng Cẩu Tử và Diệp Tu.
Trước mặt Cẩu Tử và Diệp Tu là ngõ hẻm sâu hun hút, mà Thiên Tuyệt lại đứng đối diện bọn họ, vừa vặn nhìn thấy được hướng lối ra.
"Bị phát hiện thì chạy chứ sao, còn đợi cái gì nữa! Lũ không có đầu óc này chỉ biết đánh nhau đến chết mới thôi." Cẩu Tử bực dọc đáp.